Chương 2

Cô đứng thẳng dậy, xoay người lại, nhìn thấy vài nam sinh đang khoác vai bá cổ tụ tập. Tên cầm đầu tóc húi cua, áo khoác đồng phục mở toang, mặt đầy vẻ hả hê.

“Ngày nào cũng nịnh nọt, người ta chẳng thèm ngó tới, cậu là không nhìn ra hay là không biết ngượng thế?”

Đám bạn bên cạnh cười ồ lên: “Hiểu gì chứ? Đây gọi là kiên trì! Chỉ tiếc là dùng sai chỗ thôi, Tạ Bất Từ mà là con trai thì chắc còn có chút tác dụng, nhưng người ta là con gái đấy!”

“Mà này, Ôn Nghiên muốn bám đuôi người ta thì sao chứ? Nhà cô ta nghèo kiết xác, Tạ Bất Từ chỉ cần rơi vài đồng cũng đủ nuôi bà mẹ bệnh tật, em gái què, và ông bố nuôi tiểu tam của cô ta rồi. Làm chân sai vặt, quá hời còn gì!”

“Tôi thấy chi bằng chuyển hướng đi, dù sao Tạ Bất Từ cũng không ăn thính. Hay là thử bám lấy anh Trần bọn tôi xem? Nhà ảnh cũng giàu lắm đấy, liếʍ ảnh còn đỡ hơn làm chó cho người ta!”

Tên húi cua có chút mất tự nhiên quát khẽ: “Nói linh tinh gì thế! Tạ Bất Từ còn không thèm để mắt tới cô ta, cậu tưởng tôi thèm chắc? Mắt tôi không kém đến vậy đâu...”

Trong lúc đám bạn ríu rít bàn tán, Ôn Nghiên chẳng buồn quan tâm, ánh mắt vẫn dõi theo chiếc xe sang kia. Chiếc xe lướt chậm rãi rồi dừng lại bên lề đường, cách cổng trường chỉ mười mấy mét không xa chỗ cô đứng là bao.

Một người tài xế ăn mặc chỉnh tề bước xuống từ ghế lái, vòng ra sau mở cửa xe.

“Ê! Tao đang nói chuyện với mày đấy, điếc à?”

Tên húi cua bỗng quát lớn. Nhưng lúc này, ánh mắt Ôn Nghiên đã xuyên qua đám đông, chạm vào ánh mắt của Tạ Bất Từ vừa bước xuống xe.

Ánh nhìn của Tạ Bất Từ chỉ dừng lại trên người cô hai giây, sau đó dời đi. Cô ấy đeo ba lô lên một bên vai, sải bước tiến về phía cổng trường.

Ôn Nghiên gọi: “Tạ Bất Từ!”

Tạ Bất Từ như không nghe thấy gì, bóng lưng rất nhanh đã khuất khỏi tầm mắt.

Tên húi cua chặn đường Ôn Nghiên, giọng điệu giễu cợt: “Không thấy người ta không thèm đoái hoài à? Đừng tốn công vô ích nữa!”

Ôn Nghiên bĩu môi, ánh mắt cuối cùng cũng rơi lên hắn: “Không thấy tôi cũng chẳng muốn để ý tới cậu à?”

Đám bạn đứng sau im phăng phắc. Sự thay đổi trong ánh mắt mọi người khiến tên húi cua chột dạ, vừa xấu hổ vừa giận dữ: “Đừng có tự mình đa tình! Bổn thiếu gia còn lâu mới để ý cái loại bám váy người khác như cô!”

Ôn Nghiên nhếch môi: “Chó khôn thì biết tránh đường. Tránh ra.”

“Mày dám chửi tao là chó hả?” Tên húi cua lập tức gào lên, cho rằng bắt được điểm yếu. Hắn vung tay định túm lấy cô: “Hôm nay tao phải dạy mày một bài học mới được!”