Chương 19

“Nước nguội mà không chịu đi thay, còn ôm mãi thế, không sợ càng ôm càng đau à?”

Chai nước khoáng trong tay cô bị ai đó rút mất, thay vào đó là một chiếc ly thủy tinh nóng hổi được đặt lên đùi. Tạ Bất Từ theo phản xạ giữ chặt khóa áo đồng phục, ngẩng đầu nhìn về phía sau, thấy Ôn Nghiên đang đứng đó:

“Tôi tự…”

Chưa kịp nói hết câu, đầu ngửa ra đập nhẹ vào ngực Ôn Nghiên, vài sợi tóc lòa xòa quét ngang trán và má, khiến Tạ Bất Từ khựng lại, cả người bất chợt cứng đờ.

Từ góc nhìn này, làn da trắng nõn của Tạ Bất Từ càng thêm nổi bật, xương quai xanh tinh tế cong cong ẩn hiện, bên dưới còn có một nốt ruồi nhỏ nổi bật ngay dưới cổ nhỏ nhưng cực kỳ hút mắt.

Ánh mắt Ôn Nghiên không tự chủ dừng lại chỗ xương quai xanh hai giây, rồi chậm rãi lướt qua cổ, dừng ở đôi môi, cuối cùng ánh mắt hai người chạm nhau.

Cả hai cùng sững người, Tạ Bất Từ vội cúi đầu quay đi, còn Ôn Nghiên thì lúc này mới như bừng tỉnh, đứng thẳng người lại.

Tạ Bất Từ không nhịn được, mạnh tay lau mặt, cảm giác lông tóc vừa lướt qua còn vương vất, nhột nhạt kiểu rất lạ, rất khó diễn tả.

Cô quay đầu, hơi bực bội nhìn Ôn Nghiên: “Cậu đứng gần thế làm gì?”

Ôn Nghiên mặt mũi vô tội: “Bạn cùng bàn và bạn phía trước cậu đều đang ngồi mà, mình không đứng sau lưng thì chẳng lẽ đứng trên đầu cậu chắc?”

Tạ Bất Từ ngực phập phồng, chưa kịp mở miệng thì Ôn Nghiên lại nói tiếp: “Lần này không cần nhét vào trong áo đâu, nước nóng quá, bỏ vào sẽ bị bỏng. Cứ để bên ngoài áo là được, khi nào nguội bớt rồi hẵng cho vào.”

Cái ly thủy tinh đang nóng hổi kia dù cách một lớp áo, vẫn khiến mặt Tạ Bất Từ như muốn bốc cháy.

Cô không nói gì, quay người nằm gục xuống bàn. Ôn Nghiên cũng chẳng để tâm, còn khều khều vai cô, nhắc nhở: “Đây là ly của mình đấy, nhớ giữ cẩn thận nha, làm vỡ thì phải đền đó!”

Trong lòng lại thầm nhủ: Tiểu thư mau làm rơi nó đi, đền gì cũng được, miễn là đáng giá là được rồi, mình không kén chọn đâu.

Cô nàng Cao Du ngồi bên cạnh Tạ Bất Từ thấy cảnh đó mà phát bực. Trước đây cô ta cũng từng ra sức lấy lòng Tạ Bất Từ, nhưng Tạ Bất Từ lúc ấy đâu có dịu dàng như bây giờ!

Trong lòng tức tối, nhưng ngại không dám nói gì Tạ Bất Từ, cô ta quay sang trút lên Ôn Nghiên, nói bóng gió mỉa mai: “Ồn ào chết đi được! Không ngồi chỗ này thì đừng có lúc nào cũng chạy tới làm phiền được không?”

Ôn Nghiên vốn chỉ đứng sau lưng Tạ Bất Từ, chẳng hề liên quan gì đến Cao Du, vậy mà lại bị mắng vu vơ. Cô có thể nhịn chắc?

Ánh mắt liếc một vòng, thấy mấy bạn nam đang đùa giỡn ở cuối lớp, cô lập tức hắng giọng hét to: “Mấy người bên kia đừng có quậy nữa! Nghe học vụ nhắc chưa? Không được nói chuyện! Không ngồi cuối lớp thì đừng có suốt ngày mò về đây!”

Bọn kia mù mờ bị gọi tên, không phục liền hét lại: “Ra chơi thì nói chuyện chứ làm sao? Phía sau đâu phải chỉ có bàn cuối! Sao quản lắm chuyện thế?”

Ôn Nghiên vui vẻ đổ thêm dầu vào lửa:

“Ủa học vụ? Học vụ không nói gì hả?”

Cao Du tức đến phát điên: “Ôn Nghiên!!”

“Ui, sắp vào tiết rồi, đi thôi~”

Ôn Nghiên chẳng thèm đếm xỉa tới, quay người chậm rãi về chỗ ngồi, để mặc Cao Du phía sau tức đến mức đập bàn rầm rầm.

Tiết ba là Ngữ văn, bên ngoài trời đánh sấm cả tiết, nhưng mưa vẫn chưa chịu đổ xuống.

Bầu trời u ám ngả vàng, từng chớp bạc loé lên giữa tầng tầng mây dày, tiếng sấm u u kéo dài như mở màn cho một trận mưa xối xả sắp ập tới.

Đến giữa tiết bốn, một tiếng đoàng! vang lên long trời lở đất, sét đánh rền rĩ cuộn theo gió lớn và mưa ào ào như trút nước, trùm kín cả bầu trời.

Giáo viên hốt hoảng chỉ huy cả lớp đóng cửa sổ, những hạt mưa nặng trịch rơi xuống đập vào kính rào rào, vang lên dồn dập như trận pháo.

Cơn mưa dữ dội kiểu này bình thường không kéo dài lâu, nhưng hết cả tiết mà mưa chỉ hơi dịu đi một chút, vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Ngày thường chẳng mấy ai coi dự báo thời tiết, huống chi học sinh nội trú còn không được mang điện thoại. Cả lớp chỉ có vài người mang ô, mỗi người lại tranh thủ kéo thêm bạn quen đi cùng đến nhà ăn.

Trong lớp học ồn ào đến mức khiến người ta thấy bực. Tạ Bất Từ ngẩng đầu nhìn về phía trước, thấy Ôn Nghiên đang đứng cạnh chỗ ngồi, cầm một cây dù, có hai bạn nữ đang nói chuyện với cô.

“Ôn Nghiên, trưa nay cậu không về nhà đúng không? Cậu cũng đi nhà ăn à? Mình đi cùng cậu được không?”

“Mình không về, nhưng nếu cậu đi với mình thì bạn cùng bàn của cậu tính sao?”

“Mình thấy dù cậu to mà, ba người chen một tí chắc cũng được…”

Tạ Bất Từ khó chịu kéo tai nghe lên, bật chế độ chống ồn. Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh, tiếng ong ong nhức đầu cũng tan biến.

Cô đặt ly nước thuỷ tinh vẫn còn âm ấm trên đùi lên mặt bàn, rồi gục xuống bàn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô chẳng định đội mưa về nhà cũng không tính mượn ô đi ăn trưa. Dù sao cũng chỉ là một bữa ăn, không ăn thì thôi, cứ ngủ thẳng tới tiết chiều là được.

Không rõ đã bao lâu trôi qua trong im lặng, tai nghe bỗng bị ai đó gỡ ra, một giọng nói quen thuộc sát bên tai vang lên: “Sao không để ý tới mình vậy, Tạ Bất Từ?”

Tạ Bất Từ mở mắt ra, gương mặt Ôn Nghiên gần sát bên tai, cô còn đang tò mò dòm vào tai nghe, nhỏ giọng lầm bầm: “Chẳng có tiếng gì hết, hóa ra cậu cố tình không thèm để ý mình à?”

Tạ Bất Từ vô thức liếc quanh lớp, muốn tìm hai người vừa rồi định đi cùng Ôn Nghiên, nhưng nhìn quanh thì thấy cả lớp giờ chỉ còn lại hai người.

“Mấy người có thể đi đều đi hết rồi. Vừa nãy thầy nói trong văn phòng còn mấy cây ô, ai không có thì ùa qua lấy cả rồi.”