Chương 18

Tạ Bất Từ chẳng thèm trả lời, Ôn Nghiên cứ thế mà hỏi tới tấp, hỏi đến khi cô nàng không chịu nổi nữa, cuối cùng bật ra một câu cáu kỉnh: “Im đi!”

“Cuối cùng cũng chịu ‘khởi động’ rồi hả?” Ôn Nghiên chẳng hề để tâm đến giọng điệu đó, cười híp mắt chỉ tay vào bụng cô: “Vẫn còn khó chịu à?”

Tạ Bất Từ không trả lời, lại vùi đầu vào cánh tay, gục xuống bàn, mười ngón tay lộ ra bên ngoài vẫn co lại từng chút một, hiển nhiên là còn đang chịu đau.

Ôn Nghiên bĩu môi một tiếng, đứng dậy rời chỗ.

Tiếng bước chân dần xa, Tạ Bất Từ khẽ mím môi, cố nhịn thêm một lúc, mãi mà vẫn không nghe thấy tiếng động nào nữa.

Không nhịn được, cô khẽ hé mắt nhìn ghế của Phương Tư Hủy vẫn trống không, còn chưa kịp thấy khó chịu thì bên tai đã vang lên một giọng nói mang theo tiếng cười không giấu nổi: “Này.”

“Đang tìm mình à?”

Tạ Bất Từ quay đầu, bắt gặp Ôn Nghiên đang chống cằm ngồi ở bên cạnh, ánh mắt cong cong như đang cười, trong tay ném lên đùi cô một chai nước khoáng còn hơi nóng.

Cộp một tiếng, vừa nặng vừa nóng.

Tạ Bất Từ theo phản xạ giữ chặt chai nước, cảm giác ấm áp xuyên qua đầu ngón tay lan tỏa khắp người, ấm đến bỏng cả lòng bàn tay.

Một bàn tay ấm áp khác nắm lấy tay cô kéo ra, tay còn lại thì soạt một cái kéo khóa áo đồng phục của cô xuống. Tạ Bất Từ giật mình, lập tức túm lấy tay Ôn Nghiên, mặt hơi giận: “Cậu làm gì đấy!”

“Phản ứng mạnh thế làm gì? Chỉ định giúp cậu làm ấm bụng thôi mà.” Ôn Nghiên rút tay về, cầm chai nước nóng đặt vào bên trong lớp áo khoác vừa mở của cô: “Đây này, gập phần này lại là được, không lo rơi mà cũng không bị bỏng.”

“Khóa kéo cậu tự kéo lên nhé? Hay để mình làm luôn?”

Hơi ấm lan tỏa dưới bụng, khiến cả người dễ chịu hẳn. Tạ Bất Từ cúi đầu kéo khóa lại, môi hơi mấp máy định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lạnh nhạt buông một câu: “Tôi đâu phải ngốc, tự làm được.”

“Ừm, cậu không ngốc,” Ôn Nghiên cố tình dùng giọng đầy qua loa trả lời: “Chỉ là đau đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi cũng không biết nói, hôm qua đau xong hôm nay còn chẳng nhớ mang miếng dán giữ nhiệt.”

“Đau thế thì xin nghỉ ở nhà nghỉ ngơi luôn cho rồi? Dù sao đến trường cũng chỉ nằm ngủ, ở nhà ít ra còn thoải mái hơn một chút.”

Sắc mặt Tạ Bất Từ lập tức trầm xuống, hàm dưới siết lại, vẻ mặt lạnh lùng cứng đờ: “Liên quan gì đến cậu.”

“Được được được, cậu không muốn nói thì mình không hỏi nữa.” Ôn Nghiên làm dấu OK, đứng dậy khỏi ghế: “Trưa nay đừng chạy thể dục nữa, mình xin nghỉ giùm cậu rồi, cứ ở trong lớp nghỉ ngơi. Có chuyện gì thì tìm mình nhé, không có chuyện gì cũng có thể tìm.”

Mới đi được hai bước, giữa tiếng ồn ào của lớp học, bỗng vang lên hai chữ khẽ khàng như ảo giác.

“Cảm ơn.”

Bước chân Ôn Nghiên khựng lại. Cô quay đầu nhìn Tạ Bất Từ.

Tạ Bất Từ có chút không được tự nhiên mà né tránh ánh mắt cô. Không rõ là do hơi nóng lan trên bụng hay vì nguyên do nào khác, vành tai cô hơi hồng lên, có chút mơ hồ khó đoán.

Ôn Nghiên bỗng cảm thấy Tạ Bất Từ cũng không khó công phá như tưởng tượng.

Cô cong môi, đột nhiên cúi xuống, ghé sát lại gần Tạ Bất Từ.

Ánh mắt cong cong, giọng nói mang theo ý cười, mềm mại mơ hồ khiến người khác không phân rõ là dịu dàng hay là trêu ghẹo: “Này, Tạ Bất Từ.”

“Lần thi tháng tới, ngồi cùng bàn với mình nhé?”

“Không muốn.”

Ôn Nghiên sững lại: “Hả?”

Tạ Bất Từ siết chặt các ngón tay, ngẩng đầu nhìn cô, lại nhanh chóng khôi phục về dáng vẻ lạnh lùng, dửng dưng: “Tôi nói rồi, không muốn.”

Ôn Nghiên khẽ hừ một tiếng: “Chuyện này không phải do cậu quyết định.”

Đứng đầu bảng thì không được quyền chọn bạn cùng bàn, chỉ có thể bị người ta chọn. Cô chỉ cần lấy hạng hai hoặc ba là có cơ hội rất lớn để “áp chế” Tạ Bất Từ ngồi cùng bàn.

Đến lúc đó, Tạ Bất Từ muốn hay không cũng phải ngồi!

“Đi đây.”

Sắp vào tiết học rồi, Ôn Nghiên không nán lại lâu. Tiết tiếp theo sẽ bắt đầu bài mới, cô quay lại chỗ ngồi để chuẩn bị bài.

Buổi sáng trời quang mây tạnh, nhiều người nghĩ chắc không mưa nổi. Nhưng sau tiết đầu tiên, trời bắt đầu âm u, cả lớp đều mong sớm có một trận mưa to để lại được né chạy thể dục.

Suốt hai tiết giữa giờ, cả hành lang như đang cầu mưa, thế mà cuối cùng trời vẫn không đổ giọt nào, đến giờ vẫn phải xuống sân tập hợp chạy thể dục như thường.

Ra sân thì khí thế bừng bừng, về lớp thì sống dở chết dở. Trước khi vào tiết thứ ba, trong lớp im phăng phắc như tờ, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt lách tách từ máy lọc nước khi học sinh nối nhau đi lấy nước uống.

So với các bạn khác, trạng thái của Ôn Nghiên vẫn ổn, chỉ là mặt có hơi ửng đỏ.

Phương Tư Hủy nằm dài như xác ve trên bàn, thấy Ôn Nghiên thở đều trở lại, thì run rẩy giơ ngón tay cái lên, thành thật cảm thán: “Chả trách cậu dám đăng ký bao nhiêu là nội dung thi thể thao. Nể thật đấy, thể lực cậu đỉnh quá rồi!”

Ôn Nghiên chỉ cười bất đắc dĩ: “Hết cách mà, nhà ở tầng tám không có thang máy, ngày nào cũng leo lên leo xuống. Với cả ra ngoài làm việc hai năm rồi, thể lực dù sao cũng phải khá hơn chứ.”

Phương Tư Hủy thở dài, vỗ vai cô: “Cũng khổ thật.”

Ôn Nghiên cười cười: “Sắp qua được rồi. Với lại vận động giỏi thì còn có thể kiếm chút sinh hoạt phí từ đại hội thể thao nữa. Cách luôn nhiều hơn khó.”

Phương Tư Hủy “ây da” một tiếng, sợ nhắc chuyện gia đình lại khiến Ôn Nghiên thấy áp lực, vội vàng đổi chủ đề: “Kỳ đại hội thể thao lần này lớp mình có bị đội sổ hay không, còn phải xem cậu có thể ‘xoay chuyển càn khôn’ không đấy!”

Ôn Nghiên cười híp mắt giơ tay làm dấu OK: “Yên tâm, lớp mình không đội sổ được đâu.”

Hai người phía trước trò chuyện rôm rả, còn Tạ Bất Từ ngồi cuối lớp thì cúi đầu, tay siết chặt chai nước đang dần nguội, phát ra tiếng “cót két”.