Ánh mắt Ôn Nghiên lạnh đến mức khiến Trương Tử Huyên rùng mình. Lúc này hắn mới sực nhớ ra gia cảnh nhà cô không phải dạng vừa.
Cha Ôn Nghiên nổi tiếng nói đánh là đánh, mẹ cô cũng chịu đựng ngần ấy năm mà không gục, em gái cô bị đẩy ngã từ lầu xuống, há mồm đòi mười vạn một cái… Gia đình đó vốn dĩ không có ai bình thường, thì cô ta còn bình thường nổi sao?
Một đứa mười mấy tuổi, cha trốn nợ bỏ nhà đi, mẹ mắc ung thư, em gái gãy chân, cả nhà bỗng dưng tan vỡ, người bình thường gặp cảnh đó chắc đã suy sụp. Nhưng Ôn Nghiên thì sao?
Cô không rơi một giọt nước mắt, không lãng phí một giây nào, nhanh gọn xin nghỉ học, lập tức bắt đầu đi vay tiền, đi làm, sống như một cỗ máy không cảm xúc.
Trong đầu Trương Tử Huyên bỗng hiện lên hình ảnh những kẻ phạm tội tâm lý biếи ŧɦái trên phim ánh mắt âm u, dáng vẻ u ám, nụ cười lạnh lẽo như thể đang nhắm vào con mồi. Và chẳng hiểu sao, những hình ảnh ấy lại từ từ chồng lên khuôn mặt của Ôn Nghiên.
Hắn rùng mình một cái.
Nhà hắn đâu có tan cửa nát nhà, sao lại dại dột mà đấu với kẻ như Ôn Nghiên?
“Tôi chỉ nói đùa thôi mà…” Trương Tử Huyên yếu ớt nói, gượng cười: “Dù gì cũng là hàng xóm, lớn lên cùng nhau, có gì đâu mà phải làm căng như thế.”
Ôn Nghiên không đáp, cầm chiếc ô trong giỏ xe rồi lẳng lặng bước về phía cổng trường.
Trương Tử Huyên cái miệng không có van, giờ thì sợ chứ sau này chưa chắc đã im. Trông cậy vào người khác ngậm miệng là chuyện viển vông.
Muốn xử lý Trương Tử Huyên? Có cơ hội thì cho hắn ăn một trận nhừ xương là được. Nhưng đánh người không giải quyết được tận gốc, chỉ cần cô còn làm ở quán bar, kiểu gì cũng sẽ có Lý Tử Huyên, Trần Tử Huyên xuất hiện tiếp. Muốn dập tin đồn từ trong trứng gần như là không thể.
Bỏ việc ở quán bar ư? Mẹ cô giờ bệnh, không làm được việc gì, em gái thì đang ôn thi cấp hai, gánh nặng kinh tế vẫn đè lên vai cô. Cô cần tiền, mà quán bar là công việc lương cao nhất thời điểm hiện tại, không thể bỏ.
Trừ khi có cách nào kiếm tiền nhanh hơn…
Hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng, xinh đẹp của Tạ Bất Từ lại hiện ra trong đầu cô. Mớ suy nghĩ hỗn loạn bắt đầu lan rộng như dây leo mọc hoang.
Không thể đặt trứng vào một rổ, cũng không thể chỉ tự vạch cho mình một con đường duy nhất. Đè nén ý nghĩ vừa nảy ra, Ôn Nghiên rất nhanh đã hạ quyết tâm.
Công việc ở quán bar không thể bỏ. Nếu chuyện bị lộ tới tai giáo viên, cô sẽ tiếp tục “diễn khổ”, càng thảm càng tốt, tốt nhất khiến trường thương tình mà tổ chức quyên góp thêm lần nữa.
Trước mặt bao người mà tự xé toang bộ mặt đáng thương của mình là chuyện vô cùng nhục nhã nhưng may là sau hai năm, Ôn Nghiên đã quen rồi.
Thể diện, lòng tự trọng toàn là những thứ nói ra thì nhẹ tênh, nhưng giữ lại thì phải trả giá quá đắt.
Lúc phải khắp nơi đi vay mà vẫn không gom đủ tiền chữa bệnh, cô từng hối hận vì bài phát biểu của mình không đủ lay động lòng người, không đủ khiến người ta thương xót, không đủ moi được nhiều, nhiều hơn nữa khoản tiền quyên góp.
Nếu cho cô làm lại lần nữa, chỉ cần có thể quyên được thêm tiền, cô sẵn sàng dùng hết mọi chiêu trò, kể cả dập đầu khóc lóc ngay tại buổi diễn thuyết.
Muốn trả thù Trương Tử Huyên? Có thời gian sẽ xử. Nhưng nguồn tin thì vẫn cứ truyền. Cô chỉ có thể đi từng bước, chờ chuyện xảy ra rồi tính tiếp.
Mặc dù bị Trương Tử Huyên làm lỡ mất ít thời gian, nhưng hôm nay cô ra khỏi nhà khá sớm, lúc vào lớp thì còn dư đúng bảy phút trước giờ tự học buổi sáng.
Giống như thành thói quen, bước qua cửa lớp, việc đầu tiên của Ôn Nghiên luôn là liếc nhìn về phía Tạ Bất Từ.
Giờ tự học còn chưa bắt đầu, lớp đã có hơn nửa số học sinh ngồi rải rác.
Tạ Bất Từ như mọi ngày vẫn đến rất sớm, đang nằm ngủ gục trên bàn. Chỉ là hôm nay cô ấy không đeo tai nghe.
Nếu Tạ Bất Từ đeo tai nghe rồi mở tiếng Anh, tức là đang học lén. Nếu đeo tai nghe mà không mở gì, thì là đang giả vờ chăm chỉ để ngủ gật.
Còn nếu cả tai nghe thứ xem như một nửa “bản thể” cũng không đeo, thì tám chín phần là đang không khỏe.
Dù sao từ ngày đầu vào trường, mỗi tiết giữa giờ Tạ Bất Từ gần như chưa từng rời tai nghe. Đến cả thứ quen thuộc như vậy cũng không dùng, rõ ràng là có điều bất ổn.
Giữa việc lập tức đi “gửi chút ấm áp” và đợi một lát rồi mới đi, Ôn Nghiên do dự mấy giây, cuối cùng giả vờ như không nhìn thấy, quay về chỗ ngồi, lôi bài tập ra làm nốt.
Cho cô ấy chịu thêm một lúc nữa cũng chẳng sao.
Cả buổi tự học, Ôn Nghiên vừa làm bài vừa lòng để tận đâu đâu, không kiềm được cứ quay đầu nhìn về phía sau. Tạ Bất Từ vẫn nằm gục trên bàn, cả tiết học chẳng hề nhúc nhích.
Muốn "quấy rối" người ta cũng phải có kỹ thuật, chí ít cũng phải chọn đúng thời điểm. Đối phương không có hứng nói chuyện với cậu, cậu cứ lải nhải mãi thì chỉ tổ bị ghét thêm.
Tạ Bất Từ kiểu tiểu thư lạnh như băng này, cần không gian cá nhân và khoảng cách nhất định. Dính chặt lấy thì phiền, mà không dính chút nào thì lại dỗi âm thầm.
Trích từ “Một trăm chiêu nịnh Tạ Bất Từ”, tác giả: Ôn Nghiên.
Ôn Nghiên tự tin rằng mối quan hệ giữa mình và Tạ Bất Từ đã "phá băng", giờ muốn bắt chuyện thì cứ giả vờ quan tâm mà tấn công là chắc kèo không sai.
“Tạ Bất Từ, cậu ăn sáng chưa? Hôm nay thấy thế nào rồi? Còn đau không? Có mang bình nước không? Có cần mình đi lấy nước nóng cho không? Hôm nay cậu không đeo tai nghe, là quên mang à?”
“À đúng rồi, xem dự báo thời tiết thì thấy bảo hôm nay có mưa, nhưng không nói rõ mấy giờ. Cậu có mang ô không?”
“Tạ Bất Từ, ban ngày mà cứ ngủ mãi thế, vậy ban đêm cậu làm gì vậy?”