Chương 16

“Ý cậu là gì hả? Cậu coi thường tôi đấy à? Sao cậu có quyền coi thường tôi? Xe điện của tôi không đắt hơn xe đạp rách của cậu chắc? Với cái hoàn cảnh nhà cậu ấy à, đừng nói mua xe điện, mua lại cái xe đạp mới còn chẳng nổi! Cậu có gì mà vênh váo?”

Ôn Nghiên “ồ” lên một tiếng: “Người thông minh hơn cậu nhiều lắm, tôi cũng chẳng có gì đáng để vênh cả. Thế nên cậu có thể ngừng bám tôi được chưa?”

“Thế thì sao? Tôi đi học cũng phải đi đường này chứ có vi phạm pháp luật đâu? Đường đâu phải nhà cậu mở, sao tôi không được đi?”

Hắn vừa chậm rãi chạy xe song song vừa nói, trên mặt còn hiện rõ vẻ đắc ý: “Ôn Nghiên! Cậu đừng quên là mẹ cậu và em gái cậu lúc sắp chết là do mẹ tôi gọi cấp cứu đưa đến bệnh viện! Cũng đừng quên là cái nhà cậu đang thuê ấy, là nhà tôi đấy! Cậu liệu mà nói chuyện cho tử tế!”

Gặp đèn đỏ, Ôn Nghiên phanh xe, quay đầu nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh tanh, giọng điệu thản nhiên mà sắc lẹm:

“Cậu cũng biết là mẹ cậu giúp chứ không phải cậu? Cậu cũng biết là tôi trả tiền thuê nhà? Thế sao ở trường cậu lại khắp nơi nói tôi ăn bám nhà cậu, không chịu dọn đi?”

“Tôi cày đủ thứ việc, bận rộn thế nào cũng dành thời gian kèm cặp cậu với chị cậu học hành. Dạy suốt một năm, chưa lấy một xu học phí. Nếu không có tôi, với cái học lực đó mà đòi thi vào Nhất Trung?”

“Cái ơn huệ nhà cậu tôi trả từ lâu rồi. Không muốn cho thuê nữa thì cứ nói thẳng, hết kỳ thuê tôi dọn đi. Đỡ để cậu suốt ngày ra vẻ ban phát.”

Khu này cũ nát đến mức gọi là khu nguy hiểm cũng không sai. Không có bảo vệ, không có dọn vệ sinh, không có gì hết. Giao thông lại bất tiện, ai có tiền đều dọn đi rồi, tìm phòng trống chẳng khó khăn gì.

Hồi đó cô không còn chỗ để ở, chính hàng xóm chủ động giới thiệu căn hộ tầng tám của mình. Giá thuê là 600 tệ một tháng không hề rẻ, thậm chí còn cao hơn giá thị trường. Nhưng vì nợ người ta một ân tình, Ôn Nghiên không thể từ chối.

Cô nghĩ thuê giá cao coi như trả ơn. Sau đó bên đó lại nhờ cô dạy kèm cho hai đứa con, chuẩn bị thi cấp hai cô cũng đồng ý, ngày nào cũng dành thời gian dạy dỗ cẩn thận, không lấy một đồng công nào.

Đúng là mẹ Trương Tử Huyên từng gọi xe cứu thương, cũng đi theo đến viện. Nhưng Ôn Nghiên tự thấy, ngần ấy năm qua, bản thân đã làm đủ để trả hết mọi ân tình. Thừa dịp này, dứt khoát dùng hắn làm cái cớ cắt hợp đồng luôn.

Trương Tử Huyên cũng biết cô nói đúng. Căn hộ cũ tầng tám, không có thang máy, trước khi cho Ôn Nghiên thuê thì treo giá 500 tệ cả nửa năm cũng không ai thuê.

Một tháng 600 tệ, một năm là 7.200 tệ. Nếu mẹ hắn biết vì hắn phá đám mà để vuột mất khoản tiền đó, chắc chắn hắn sẽ bị no đòn.

Trong lòng bắt đầu thấy chột dạ, nhưng sĩ diện lại không cho hắn cúi đầu. Trương Tử Huyên vẫn gân cổ cứng miệng: “Cái nhà cậu như vậy, nợ nần chất đống, không thuê nhà tôi thì tìm đâu ra chỗ rẻ thế này chứ?”

Ôn Nghiên chẳng buồn để ý đến hắn, đèn xanh vừa bật liền đạp xe băng qua đường, suốt quãng đường tới trường không nói thêm một câu.

Trương Tử Huyên theo sau, càng đi càng thấy bất an. Hắn sợ Ôn Nghiên mượn cớ này không thuê nhà nữa, sợ về nhà bị mẹ đánh cho một trận tơi bời.

Thấy Ôn Nghiên dừng xe ở phía tây trường học, hắn vội vàng phanh xe lại cạnh cô: “Được rồi được rồi! Có ai nói không cho cậu thuê đâu! Cậu muốn thuê bao lâu cũng được!”

Ôn Nghiên lạnh nhạt đáp: “Không cần. Về nói với mẹ cậu là tôi không định gia hạn, đến hạn thì dọn đi. Tốt nhất là sớm treo nhà lên tìm người thuê mới đi.”

Trương Tử Huyên ngồi trên xe điện, lầu bầu ậm ừ một tiếng, trong lòng thì thầm: Ai mà ngốc thế chứ, nói ra lại ăn đòn à.

Ôn Nghiên hờ hững nói tiếp: “Nếu cậu không nói với mẹ cậu, đến lúc tôi dọn đi rồi mà bà ấy vẫn chưa tìm được người mới thì thiệt vẫn là nhà cậu thôi.”

Trương Tử Huyên âm thầm bĩu môi: Dù gì cô ta cũng định dọn đi, đến lúc đó tôi cứ vờ ngơ là xong. Là cô ta chủ động rút lui, đâu liên quan gì tới tôi.

“À đúng rồi.” Ôn Nghiên rút điện thoại từ túi áo ra, giơ lên trước mặt Trương Tử Huyên: “Vừa nãy tôi có ghi âm lại toàn bộ cuộc nói chuyện. Nếu lúc trả nhà mẹ cậu giả vờ không biết, tôi sẽ phát lại đoạn ghi âm này cho bà ấy nghe.”

“Ơ kìa, nghiêm trọng đến vậy luôn á? Nói chuyện mà cũng phải ghi âm à? Cậu là đồ tiểu tâm cơ đúng không?” Hắn vươn tay định giật lấy điện thoại thì bị Ôn Nghiên đá một cú vào bình điện xe, suýt nữa thì cả người cả xe ngã chổng vó.

“Đỡ phải có người truyền đạt sai lệch, còn cố ý thêm mắm dặm muối ly gián người khác.”

Ôn Nghiên cài điện thoại về chế độ im lặng rồi nhét lại vào balo. Cô liếc nhìn Trương Tử Huyên đang loạng choạng giữ thăng bằng, giọng nhàn nhạt: “Còn nữa, nếu cậu không học được cách ngậm miệng lại, còn tiếp tục tung tin đồn trong trường thì đừng trách tôi không nể mặt mẹ cậu, cho mọi người biết cậu là hạng người gì.”

“Tôi là hạng người gì?” Trương Tử Huyên nghiến răng: “Cậu thì tính là thứ gì? Ôn Nghiên, tôi nói cho cậu biết nhé! Người nên sợ chuyện bị bại lộ là cậu mới đúng! Cậu tưởng tôi không biết à? Cậu đi làm phục vụ ở quán bar đúng không? Không biết cái "phục vụ" đó bao gồm những gì, có cả lên giường với khách không?”

“Học sinh của Trường Nhất Trung mà đi làm ở quán bar, nói không chừng còn là đi làm gái nữa đấy! Mà nếu chuyện này mà bị lộ, ảnh hưởng đến danh tiếng nhà trường thì liệu trường có đuổi học cậu không?”

Ánh mắt Ôn Nghiên lập tức lạnh băng, nhưng khóe môi cô vẫn cong cong, giọng lại nhẹ nhàng như gió thoảng: “Cậu cứ thử xem.”

Cuộc sống của cô vất vả lắm mới dần quay lại quỹ đạo, bất kỳ ai muốn nhảy vào phá rối, muốn kéo cô quay trở lại vũng bùn cô sẽ không tha cho ai hết.