Chương 14

Ánh sáng nhợt nhạt của màn hình chiếu lên gương mặt mệt mỏi của Ôn Nghiên. Cô nhìn vài giây, những nếp nhăn giữa hai hàng lông mày dần giãn ra, ngón tay gõ một dòng hồi âm: [Tiền còn đủ dùng không?]

[Vẫn còn dư.]

Cơn mỏi mệt trào lên như sóng biển, cuốn lấy thân thể rã rời. Ôn Nghiên đặt chuông báo thức, để điện thoại xuống, nhắm đôi mắt cay xè lại, chỉ mấy phút sau đã chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Có lẽ vì tin nhắn trước khi ngủ, Ôn Nghiên lại mơ thấy những chuyện trong quá khứ.

Cha cô, Ôn Nghĩa Toàn, trong trí nhớ cô chỉ như một kẻ khách trọ lạnh lùng và keo kiệt. Ông ta ăn cơm ở nhà, để lại một đống rác và quần áo bẩn, uống rượu say thì đánh mẹ. Về tình yêu, tiền bạc hay trách nhiệm ông ta chưa từng có, càng chưa từng cho ai.

Từ nhỏ đến lớn, tiền học hành, tiền ăn uống, tiền quần áo của cô và em gái Ôn Chỉ Mặc đều do mẹ một mình đi làm kiếm sống. Mẹ cô vì không yên tâm để hai chị em ở nhà một mình nên chỉ dám tìm những công việc có thể tranh thủ về nấu cơm, nhưng vì không bằng cấp, chẳng tìm được việc gì ra hồn.

Lương thì chật vật vừa đủ sống, còn vài trăm đồng dư ra mỗi tháng cũng phải nhịn để dành cho hai đứa sau này lên đại học.

Mẹ cô nghiêm khắc với chuyện học của hai chị em đến mức gần như hà khắc. Cô và Ôn Chỉ Mặc từng không ít lần bị đòn vì mải chơi hoặc tụt điểm.

Góc tường nhà từng dựng hai cây thước kỷ luật bị đánh gãy. Ôn Nghiên bước qua đống sách và đề thi chất cao hơn cả người, xỏ vào đôi giày chật cứng, đeo chiếc cặp đã vá đi vá lại.

Băng qua mưa gió, phơi mình dưới nắng hè, cô đạp chiếc xe cao bằng vai chở theo em gái, ngày này qua ngày khác, đi qua những năm tháng chẳng lấy gì làm bằng phẳng.

Cô và Ôn Chỉ Mặc đều học giỏi. Cô thi đỗ vào Nhất Trung, em gái chắc chắn cũng sẽ đỗ. Cả hai sẽ cùng học ở ngôi trường cấp ba tốt nhất thành phố, sẽ thi vào trường đại học hàng đầu, rồi cùng mẹ thay đổi cuộc sống.

Con đường phía trước không hề dễ đi, nhưng ở cuối con đường đó, ánh sáng hy vọng vẫn sáng rõ, gần như nhìn thấy được.

Tất cả những mộng tưởng tươi đẹp về tương lai đó đều chấm dứt vào năm cô mười sáu tuổi.

Hôm đó, vào buổi trưa, giáo viên bất ngờ gọi cô ra khỏi ký túc, chở cô thẳng tới bệnh viện.

Gió hành lang phảng phất mùi cồn sát trùng gay mũi, Ôn Nghiên thở hổn hển đẩy cửa phòng bệnh, nhìn thấy mẹ toàn thân đầy thương tích, còn em gái nằm trên giường với khuôn mặt trắng bệch và đôi chân gãy vẹo.

Sau đó cô mới biết Ôn Nghĩa Toàn bên ngoài đã có bồ, túng tiền nên đem bán cả căn nhà. Hắn quay về đòi thẻ ngân hàng của mẹ cô, ép hỏi mật mã.

Khi Ôn Chỉ Mặc tan học về tới nhà, mẹ đã bị đánh đến máu me đầy người. Cô bé lao vào ngăn cản thì bị ông ta đẩy ngã khỏi cửa, đá thẳng xuống cầu thang.

Ôn Nghĩa Toàn dọa rằng nếu mẹ không khai mật khẩu, ông ta sẽ đánh chết Ôn Chỉ Mặc. Mẹ cô không còn lựa chọn nào khác.

Sau khi Ôn Nghĩa Toàn bỏ đi, hàng xóm tuy không dám báo cảnh sát, nhưng đã gọi 120, đưa hai mẹ con họ vào viện.

Ôn Chỉ Mặc bị gãy hai chân, mẹ cô không chỉ mang đầy thương tích mà còn bị chẩn đoán ung thư vυ".

Hàng xóm gọi hết lượt số điện thoại trong sổ nhưng đều không được, cuối cùng mới gọi đến trường Nhất Trung, báo cho giáo viên chủ nhiệm biết để liên lạc với cô lúc ấy vẫn đang ở ký túc xá.

Khoản tiền tiết kiệm suốt bao năm bị Ôn Nghĩa Toàn vét sạch, ngay cả nhà cũng bị bán. Trong khi đó, mẹ và em gái lại đang cần gấp tiền chữa trị. Chi phí phẫu thuật, thuốc men, viện phí và điều trị sau đó sơ bộ ước tính đã hơn hai mươi vạn.

Bảo hiểm y tế thành thị có thể hoàn lại một phần nhỏ, nhưng phần còn lại với cô mà nói là con số trên trời.

Trường tổ chức quyên góp, gom được bốn vạn. Sau đó cô làm đơn nghỉ học, đi vay tiền khắp nơi, khom lưng cúi đầu xin từng đồng, vậy mà vẫn chẳng đủ bù vào hố sâu viện phí.

Sau ca phẫu thuật, mẹ và em thay nhau chăm sóc nhau trong viện, còn cô thì chạy khắp thành phố, ngày đêm làm việc không ngừng nghỉ.

Từ bình minh rạng rỡ đến lúc trời tối mịt, kéo lê thân thể mỏi nhừ về căn phòng trọ chật hẹp, cô cẩn thận ghi lại từng khoản chi tiêu trong ngày.

Và rồi, đối diện với con số nợ nần dài dằng dặc như đâm thẳng vào tim.

Khi Ôn Chỉ Mặc đã có thể đi lại, cô bé lập tức nhận công việc chăm sóc bệnh nhân trong viện để phụ chị kiếm tiền. Nhưng chưa lâu, Ôn Nghiên đã cứng rắn đưa em quay về trường học.

Ôn Chỉ Mặc mới học lớp chín, mười bốn tuổi, sắp bước vào kỳ thi trung học nên phải quay lại trường.

Cô đích thân đưa em vào trường, lo hết thủ tục ở nội trú, rồi lại lao vào vòng xoáy mưu sinh. Chính vì thế mà cô đã không kịp nhận ra những gì đang diễn ra với em mình.

Nửa học kỳ sau, một cuộc điện thoại kéo cô tới bệnh viện. Trên giường bệnh là Ôn Chỉ Mặc mặt mày trắng bệch, dưới giường là thầy cô và một phụ huynh đang giữ chặt một cậu học sinh, ép cậu ta xin lỗi.

Vết thương ở chân Ôn Chỉ Mặc chưa lành hẳn, đi lại vẫn còn tập tễnh. Em thường xuyên bị bạn học trêu chọc, cuối cùng phát triển thành bạo lực học đường.

Nếu không vì bị đứa con trai kia xô ngã từ cầu thang và gãy chân lần nữa, em vẫn sẽ không kể một lời nào với cô.

Phụ huynh cúi đầu xin lỗi rối rít, giáo viên thì cố xoa dịu: “Là hiểu lầm thôi, không cố ý, đều là bạn cùng lớp cả, có gì từ từ nói…”

Ôn Nghiên lạnh giọng bảo sẽ kiện đến cùng, nhưng Ôn Chỉ Mặc bỗng túm lấy vạt áo chị gái.

“Phải bồi thường.”

Em gái cô mặt mày tái nhợt, trán rịn đầy mồ hôi vì đau, nhưng từng chữ nói ra vẫn rõ ràng, rành rọt: “Nếu không bồi thường, tôi sẽ kiện kiện anh ta đi tù.”