Nhưng mánh này, cô đương nhiên không đời nào đi chia sẻ.
Bartender kết luận dứt khoát: “Đủ rồi Tiểu Lý, cô ấy đã nói hết rồi, không giấu gì cậu cả. Nếu cậu còn dây dưa nữa thì tôi gọi chị Chu đến giải quyết.”
Chị Chu là quản lý, Tiểu Lý biết mình chẳng có lý, cũng không dám làm ầm lên, đành tức tối ngậm miệng.
Ôn Nghiên vẫn tỏ ra không để bụng, thậm chí còn chủ động đề nghị: “Anh Tiểu Lý, nếu anh mệt thì đổi sang dọn quầy đi, để em đi giao đồ.”
Tiểu Lý hừ lạnh: “Không cần!”
Hắn ngẫm một lúc, cảm thấy câu “không được nhận tiền boa” kia chắc chắn có thể lách luật. Không được đòi thì ám chỉ cũng đâu sao?
Quả nhiên, ám chỉ đúng là có tác dụng. Hai phòng đầu tiên hắn giao đều được tip 5 tệ. Hắn liền nhét ngay vào túi. Nhưng đến phòng thứ ba thì đυ.ng phải đá tảng.
Phòng đó là mấy nữ sinh đại học tới hát karaoke. Hắn vừa gợi ý vài câu thì thấy họ chẳng mảy may có ý định boa, tức mình liền buông mấy lời bóng gió khó nghe. Kết quả là bị thẳng thừng khiếu nại.
Mấy cô gái đó không muốn dây dưa, liền trực tiếp chạy xuống bar gọi người quản lý.
Cuối cùng, chị Chu đành xuống xin lỗi họ, quay sang mắng Tiểu Lý một trận ra trò.
Tiểu Lý tức tối đến nghẹn họng, thấy Ôn Nghiên đứng một bên bình thản như không, càng nhìn càng tức, liền chỉ tay hét lên: “Còn cô ta thì sao? Bao nhiêu người boa tiền cho cô ta như vậy, chắc chắn cũng là do cô ta gợi ý! Sao không ai điều tra cô ta?”
Mấy nữ sinh khoanh tay, liếc Tiểu Lý rồi liếc sang Ôn Nghiên, hừ lạnh đầy châm chọc:
“Nếu anh cũng xinh như cô ấy thì khỏi cần nói, tôi cũng sẵn sàng cho. Anh không tự nhìn mình à? Mới tới đã đòi tiền, bọn tôi không cho lại lắm lời bóng gió kiểu bọn tôi tiêu xài lẳиɠ ɭơ? Lấy tiền khách rồi quay ra chửi khách?”
“Anh có gương mặt khiến người ta dễ chịu không? Thái độ phục vụ làm người ta vui không? Không có gì cả mà còn dám đòi boa? Tôi chưa bắt anh trả phí tổn thất tinh thần là may lắm rồi đấy!”
Chị Chu trong lòng chửi Tiểu Lý tám trăm lần, ngoài mặt vẫn phải cười cầu hòa: “Các em đừng giận, thế này đi, hôm nay chị miễn phí cho tụi em, thật sự xin lỗi nha. Sau này chị sẽ đào tạo lại nhân viên…”
“Không cần đâu,” Nữ sinh nói thẳng: “Tụi em không đến đây để xin xỏ. Mấy anh chị mang lên ba khay trái cây là được.”
Cô rút ra tờ 50, nhét thẳng vào tay Ôn Nghiên: “Tiền boa cho cô bé xinh xắn này. Đừng để mấy cái gì nhìn là thấy khó ở đến nữa.”
Tiểu Lý mặt đỏ bừng, định bật lại thì bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của chị Chu, vội rụt cổ im bặt.
Ôn Nghiên đi chuẩn bị trái cây, chị Chu trừng bartender một cái: “Không phải đã nói là để nhân viên mới làm mấy việc lau dọn bê vác thôi sao?”
Bartender nhún vai vô tội: “Hắn thấy người ta cho Tiểu Ôn tiền boa, phát ghen nên nằng nặc đòi đi giao đồ. Đυ.ng đến tiền của người khác còn hơn chạm vào cha mẹ người ta, em không dám ngăn đâu.”
Tiểu Lý nhịn không nổi, rít lên đầy uất ức: “Tôi đi thì không ai cho, cô ta đi thì lại có? Không phải là do cô ta ngầm đòi tiền boa à? Người ta không tự nhiên mà cho đâu!”
Rồi hắn lẩm bẩm bằng giọng mỉa mai đầy độc địa: “Làm phụ nữ đúng là sướиɠ thật đấy. Chỉ cần xinh một chút là muốn gì cũng có, chắc chỉ cần cho sờ mông bóp ngực vài cái là tiền boa cứ ào ào đổ vào thôi chứ gì!”
Sắc mặt chị Chu trầm xuống: “Cậu dám lặp lại lần nữa xem?”
Tiểu Lý rụt cổ lại, không dám hé răng thêm lời nào.
Chị Chu bực bội phất tay: “Yêu cầu tiền boa là vi phạm quy định nhân viên. Cậu làm mấy tiếng lương cũng không đủ đền cho khách đâu. Cút đi, sau này khỏi đến nữa.”
Lúc này Tiểu Lý mới hoảng hốt thật sự: “Chị… Chị ơi…”
Chị Chu cười nhạt: “Sao? Định đền tiền rồi mới chịu đi à?”
Tiểu Lý bị mắng không ngóc đầu lên nổi, há miệng mà chẳng biết nói gì, trong lòng tức điên, cởi phăng áo đồng phục, ném lên quầy bar rồi bước thình thịch bỏ đi.
Ôn Nghiên giao xong khay trái cây quay lại, thấy chị Chu đang ngồi sau quầy bar, mặt mày khó coi.
Cô cúi đầu, lấy từ túi áo ra tờ 50 tệ mà nhóm sinh viên nữ đưa, đặt xuống trước mặt chị Chu: “Chị, đây là tiền của phần trái cây.”
Chị Chu vẫn còn đang tức vụ Tiểu Lý, xua tay đẩy tiền lại: “Tiền trái cây gì mà trái cây? Đó là tiền boa người ta cho em, em giữ lấy!”
Ôn Nghiên lắc đầu: “Lúc anh ta đòi đi giao, nếu em ngăn được thì đã chẳng xảy ra chuyện gì. Mấy khay trái cây đưa đi để xin lỗi khách đương nhiên là em phải chịu tiền.”
“Ngăn được cái gì chứ? Cậu ta nhất định đòi đi, sao trách em được? Em cầm lấy, đừng chọc chị tức thêm!”
Ôn Nghiên đành im lặng cất tiền lại vào túi.
Chị Chu cứ đi qua đi lại, tức đến độ lầm bầm mãi không thôi: “Hồi đó đúng là mù mắt, mới tuyển về cái thứ mất dạy như vậy…”
Ôn Nghiên khuyên nhủ đôi câu, rồi lại quay về tiếp tục làm việc.
Bar đóng cửa lúc 2 giờ sáng. Từ 1 giờ khách bắt đầu vãn, Ôn Nghiên làm đến 1 giờ là xong ca. Trước khi cô về, chị Chu còn dúi cho cô ít hoa quả.
Lúc 12 giờ cô đã tranh thủ ăn mấy cái bánh bao để lót dạ. Khi về tới nhà đã là 1 giờ rưỡi, cũng không đói nữa, chỉ là tay và mặt bị gió lạnh táp đến tê rần.
Cô khóa xe rồi lên tầng, cất đống bánh màn thầu, trứng luộc và xúc xích còn lại, tranh thủ rửa mặt, đánh răng, tắt đèn lên giường.
Đã gần 2 giờ sáng. Tự học sáng bắt đầu lúc 7:20, muốn không bị trễ thì muộn nhất phải ra khỏi nhà lúc 6:40, nghĩa là 5:50 phải dậy vậy còn ngủ được chưa tới bốn tiếng.
Và ngày mới lại bắt đầu.
Trong bóng tối, điện thoại ở đầu giường bất chợt sáng lên, hiện một tin nhắn: [Kết quả tái khám bình thường, tụi em đang trên tàu rồi.]