Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Lừa Tình Đại Tiểu Thư Nhà Hào Môn

Chương 11

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tạ Bất Từ ăn rất chậm rãi, từng miếng từng miếng nhỏ, ăn cháo bánh bao mà cũng có khí chất quý tộc, thậm chí còn khiến người khác muốn ngắm.

Chỉ có điều ăn hơi ít. Ôn Nghiên đưa cô năm cái bánh bao, Tạ Bất Từ chỉ ăn ba cái là rút khăn ướt lau tay. Còn ly cháo thì may ra mới hết.

Ôn Nghiên nhét nốt mấy cái bánh chưa ăn vào miệng, đi đến chỗ Tạ Bất Từ, lấy lại túi đựng đồ, chỉ chừa lại hai cái bánh bao chưa đυ.ng tới, đem rác đi vứt luôn.

Hai cái bánh bé tí cộng lại chưa to bằng nắm tay cô. Vừa quay về chỗ đã thấy chúng cũng chui vào bụng mình, không để sót miếng nào.

Buổi tối có ba tiết tự học. Học sinh bán trú chỉ học hai tiết, 8:40 được về. Ôn Nghiên có ca làm lúc 9 giờ, may mà chỗ làm gần trường, đạp xe nhanh một chút thì đến kịp.

Tạ Bất Từ cũng là học sinh bán trú. Ôn Nghiên nghĩ hay thử đi cùng cô ấy một đoạn. Dù không đi cùng đường, ít nhất cũng ra cổng chung một lúc.

Rồi thì đại tiểu thư lên xe sang, còn cô thì đạp chiếc xe đạp cọc cạch của mình.

Trước khi chuông tan học vang lên, Ôn Nghiên đã thu dọn xong sách vở. Bài tập đã tranh thủ làm gần xong, phần còn lại để sáng mai học tiếp.

Trong balo cô đã chất đầy bánh bao, màn thầu, bánh kẹp, vài quả trứng luộc và xúc xích kho. Hai ly cháo đóng kín được nhét vào hai túi bên hông.

Vừa nghe chuông tan học, Ôn Nghiên liền vọt ra khỏi ghế. Cô định đi cùng Tạ Bất Từ, nhưng thấy đối phương vẫn đang từ từ dọn sách vở, sợ trễ giờ làm nên chỉ kịp nói một câu: “Gặp lại sau nhé!”

"Ôn Nghiên lúc nào cũng là người chạy nhanh nhất. Không biết mỗi lần vội thế là để làm gì."

“Đi kiếm tiền chứ sao. Nhà cô ấy khó khăn, không thì đã chẳng nghỉ học hai năm.”

“Giờ này gần 9h rồi, còn có chỗ nào nhận làm nữa?”

“Tôi nghe nói là cô ấy làm trong quán bar đó, chỗ gần trung tâm thương mại mới mở, cạnh KTV. Hình như là làm phục vụ.”

“Cô ấy dám làm ở quán bar á? Không sợ gặp rắc rối à?”

“Hết cách rồi, nghèo mà. Giải thể thao sắp tới rồi đấy, mấy bạn bị bốc thăm chọn thi đấu không muốn tham gia, nên trả tiền để nhờ Ôn Nghiên đấu thay. Nghe nói cô ấy đăng ký cả đống hạng mục luôn, liều mạng vì tiền thật.”

“Nghèo thế thì cũng dễ hiểu vì sao lại suốt ngày lấy lòng Tạ Bất Từ…”

Tạ Bất Từ không phản ứng gì, chỉ cúi đầu đeo tai nghe, khoác balo lên vai, đứng dậy rời đi.

Phía bên kia cổng bắc của trường, trong một con hẻm tối sâu, vẳng lại tiếng rêи ɾỉ đau đớn. Nếu ai đó chiếu đèn pin vào, sẽ thấy hai bóng người một đang đứng, một đang co quắp nằm dưới đất.

Mười phút trước, Ôn Nghiên chạy đến chỗ đỗ xe thì gặp tên đầu đinh hôm nọ, mặt còn sưng đỏ, miệng lải nhải đòi “báo thù rửa hận”.

Mười phút sau, hắn nằm rêи ɾỉ trên đất, một tay ôm bụng, một tay che mắt bầm.

Tiếng người và xe cộ ngoài ngõ đã bắt đầu vang lên, học sinh tan học dần ra khỏi cổng. Nếu còn nấn ná, chuyện cô đánh người sẽ rất dễ bị phát hiện.

Ôn Nghiên lau mồ hôi trên trán bằng tay áo, ánh mắt lướt qua đầu hẻm thì chợt khựng lại.

Chỉ là một bóng người mơ hồ, vậy mà cô lại thấy quen mắt đến kỳ lạ. Cô đá thêm một cú vào người đang rêи ɾỉ dưới đất rồi nhanh chóng rời khỏi hẻm.

Gió đêm hơi lạnh, lá cây xào xạc. Xung quanh hẻm vắng tanh, đèn đường cũ kỹ chập chờn chớp tắt. Đối diện đầu hẻm, vài chiếc xe đạp và xe điện vẫn dựng đó, có vài người lác đác đang đi tới.

Ôn Nghiên suy nghĩ vài giây nhưng không nhớ nổi bóng lưng đó là ai. Cô lắc đầu bỏ cuộc, xoa xoa nắm tay tê rần.

Tên đầu đinh vẫn nằm đó, ánh đèn từ dãy nhà dân sát bên hắt xuống, chiếu lờ mờ lên dáng người hắn.

Lúc nãy cô đứng trong bóng râm đánh người, dù có mặc đồng phục Nhất Trung nhưng nếu không quen thân thì cũng khó nhận ra.

Cho dù có nhận ra, khu này cũng không có camera. Đối phương chẳng có bằng chứng gì.

Ôn Nghiên liếc lần cuối rồi leo lên xe, rời khỏi hiện trường.

Lần sau nhất định phải cẩn thận hơn ít nhất không nên đánh nhau ở chỗ dễ bị bạn học hay giáo viên bắt gặp, càng không nên mặc đồng phục Nhất Trung.

Học sinh gương mẫu thì không được phép đánh nhau. Ôn Nghiên cần giữ vững hình tượng này nó liên quan trực tiếp đến học bổng, trợ cấp gia đình khó khăn, đến ấn tượng của thầy cô, và cả mọi ưu đãi cô có thể nhận được.

Quán bar nằm cạnh trung tâm thương mại lớn giữa thành phố. Tầng hai là phòng riêng, tầng một là sàn nhảy, sân khấu và khu ghế ngồi. Giới trẻ thích tụ tập ở đây để uống rượu, ca hát. Quán có bảo vệ nghiêm ngặt, ai gây rối đều bị đuổi ngay, nên rất an toàn.

Vì vụ “đυ.ng độ” với đầu đinh mà bị chậm mất hơn chục phút, trên đường lại gặp liền mấy cái đèn đỏ. Dù có đạp xe hết tốc lực, lúc Ôn Nghiên đến nơi thì vẫn muộn mất mười phút.

Vòng qua sàn nhảy nhấp nháy ánh đèn chói mắt và tiếng nhạc đinh tai, Ôn Nghiên mang theo balo chui vào sau cánh gà. Quản lý đang tính toán hóa đơn với bên giao hàng, thấy Ôn Nghiên còn mặc đồng phục, liền trêu chọc:

"Ôi chà, hôm nay Tiểu Ôn mà cũng đi làm muộn cơ đấy. Hiếm lắm nha. Bị thầy cô giữ lại tăng ca à?"

Ôn Nghiên đặt balo sang một bên, cởϊ áσ khoác đồng phục, thay đồ làm việc: “Xin lỗi chị Chu, trên đường gặp chút rắc rối nên mới chậm. Không có lần sau đâu ạ.”

Chị Chu nheo mắt: “Là xe đạp rơi xích đúng không?”

Xe rơi xích nghe ra vẫn còn hợp với hình tượng “học sinh ngoan”. Nhưng sau hai giây suy nghĩ, Ôn Nghiên lắc đầu: “Là bánh xe bị thủng, phải dừng lại tìm chỗ vá, tốn chút thời gian.”

Nếu chỉ nói là rơi xích mà đến muộn tận mười phút thì khó mà giải thích xuôi được.

“Cái lốp xe đạp của em ấy hả? Vá dày đến nỗi quấn một vòng cũng đủ may thành cái lốp mới luôn rồi!” Chị Chu vừa cằn nhằn vừa lườm yêu: “Trường em xa chỗ này như thế, ngày nào cũng đạp xe tới đây không thấy mệt à?”
« Chương TrướcChương Tiếp »