Chương 10

Phương Tư Hủy ngạc nhiên hỏi: “Cho tớ á?”

Ôn Nghiên gật đầu: “Tất nhiên rồi. Hôm nay cậu giúp tớ, tớ vẫn nhớ mà.”

“Tớ chỉ là thấy hai người kia ngứa mắt thôi mà,” Phương Tư Hủy ôm lấy ly sữa, uống một ngụm rồi cười híp mắt: “Nhưng mà vẫn cảm ơn nha, sữa đậu ngon ghê!”

Ôn Nghiên không về chỗ ngay, cầm ly sữa đậu cuối cùng đặt lên bàn Tạ Bất Từ.

Cô ăn quá no rồi, không nuốt thêm nổi, bỏ thì phí, chi bằng tặng đại tiểu thư một chút.

Một giờ năm mươi, Tạ Bất Từ vào lớp đúng lúc chuông báo giờ học vang lên. Vừa vào đã thấy trên bàn mình có một ly sữa đậu nóng.

Cô vô thức ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Nghiên. Ôn Nghiên đang cúi đầu làm bài, như cảm nhận được ánh mắt ấy, liền quay sang nhìn Tạ Bất Từ, khẽ nhướng mày, cười cười.

Tạ Bất Từ thu ánh mắt về, đầu ngón tay chạm vào thành cốc vẫn còn âm ấm, do dự vài giây, cuối cùng không đem trả lại.

Cô cầm ly sữa trong tay một lúc lâu, rồi rút ống hút ra, chuẩn bị xé lớp màng nhựa thì phía trước bỗng vang lên tiếng “rột rột” hút cạn.

Tạ Bất Từ sững người, lập tức ngẩng đầu nhìn ra.

Phương Tư Hủy ở hàng ghế chéo phía trước vừa uống hết ly sữa, đang đứng dậy đi vứt rác.

Ống hút trong tay Tạ Bất Từ lập tức bị bẻ cong, sắc mặt cô lạnh xuống.

Ôn Nghiên đang xoay bút suy nghĩ cách giải bài. Vừa có ý tưởng, tay chuẩn bị viết thì một bóng đen đổ xuống bàn, kèm theo đó là… bộp một ly sữa đậu bị đập xuống ngay giữa đề thi.

Sữa đậu từ miệng ly tràn ra một chút, lay động vì cú va mạnh.

Tay cầm bút của Ôn Nghiên run lên, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Tạ Bất Từ đã xoay người rời đi, trở lại chỗ ngồi, không thèm liếc cô lấy một cái.

Phương Tư Hủy quay về, thấy Ôn Nghiên ngồi quay ra sau, liền hỏi: “Sao thế?”

Ôn Nghiên cũng mơ màng không kém: “Tớ cũng muốn biết đây.”

Vừa rồi không phải còn đang tốt đẹp đấy sao?

Cô mở nắp túi nylon ra nhìn, thấy ống hút bên trong bị bẻ gập thành hình vuông góc, ngơ ngác.

Không uống thì thôi, mắc gì phải bẻ cong cả ống hút?

Tạ Bất Từ lại trở về chế độ “băng sơn không cảm xúc”, mối quan hệ mới tan băng nhờ một chai nước khoáng lại vì một ly sữa đậu mà đóng băng lần nữa.

Tiết thứ tư buổi chiều kết thúc lúc 5 giờ 40. Từ 5:40 đến 7:00 là khoảng thời gian ăn tối và nghỉ ngơi.

Xét theo độ tuổi học sinh cấp hai, cấp ba hiện tại, mỗi ngày trường chỉ phân một ca làm thêm cho từng học sinh, tối nay Ôn Nghiên không phải đi làm.

Căn tin sẽ đóng cửa lúc 7 giờ. Ôn Nghiên thường đến lúc còn 20 phút nữa mới đóng, lúc đó các dì sẽ để lại cho cô ít bánh bao, bánh màn thầu dư dễ bảo quản.

Cũng có một vài người, ví dụ như đại tiểu thư nào đó, vì chê căn tin đông đúc ồn ào, nên lần nào cũng phải đợi gần đóng cửa mới đến. Thi thoảng lại chạm mặt Ôn Nghiên đang “vừa ăn vừa vác”, rồi lại lạnh nhạt bước đi.

Nhưng hôm nay lúc Ôn Nghiên chuẩn bị đi, Tạ Bất Từ vẫn còn nằm gục trên bàn.

Khi Ôn Nghiên trở lại lớp đúng lúc chuông báo vào học vang lên, Tạ Bất Từ vẫn chưa ngẩng đầu, vẫn nằm im tại chỗ.

Bị chiến tranh lạnh đơn phương cả buổi chiều, với tinh thần “liếʍ cẩu chuyên nghiệp kiêm fan trung thành”, Ôn Nghiên chẳng hề tỏ ra buồn bực. Cô chọn trong túi đồ ăn vừa mang về những thứ nóng nhất: một chiếc bánh bao nhân thịt gà ngô và một ly cháo kê, đặt ngay lên bàn đại tiểu thư.

Bánh bao không hành không hẹ, không nặng mùi có thể miễn cưỡng đáp ứng tiêu chuẩn ăn uống khắt khe của vị đại tiểu thư kia.

“Nay không thấy cậu ở căn tin, Tạ Bất Từ, cậu ăn gì chưa?”

“Có phải đau bụng nên lười đi không? Nhưng cũng không thể bỏ bữa được đâu, lần sau không muốn đi ăn thì nói với tớ một tiếng, tớ mang về giúp cậu.”

“Đừng nằm nữa, dậy ăn chút đi, ăn vào bụng sẽ đỡ hơn đấy.”

“Tạ Bất Từ…”

Có lẽ vì Ôn Nghiên nói quá nhiều, cuối cùng Tạ Bất Từ cũng không nhịn nổi nữa, mở miệng nói câu đầu tiên trong buổi chiều hôm nay: “Không cần cậu lo.”

“Cuối cùng cũng chịu nói rồi à?” Ôn Nghiên ngồi lên ghế của Phương Tư Hủy, chống cằm nhìn cô, cười tươi rói: “Cậu giúp tớ, đương nhiên tớ cũng phải giúp lại cậu. Tớ là người rất biết ơn, rất có qua có lại đấy.”

Tạ Bất Từ mặt vẫn lạnh tanh, trong lòng thầm nghĩ nếu sớm biết Ôn Nghiên lắm lời thế này, cô tuyệt đối sẽ không dại gì xen vào chuyện người khác rồi đi báo thầy trực ban.

Cháo kê và mấy cái bánh bao trắng mềm được ai đó nhẹ nhàng đẩy đến sát tay cô.

Ôn Nghiên nghiêng đầu, nụ cười ngọt như kẹo: “Ăn đi nào. Tớ hứa, cậu ăn xong tôi sẽ không làm phiền nữa.”

Tạ Bất Từ im lặng một lúc, lạnh lùng hỏi: “Cậu muốn gì?”

Muốn cậu đưa tiền.

… Nhưng đây không phải trò chơi nói thật, không thể nói ra được.

Ôn Nghiên chớp chớp mắt, đầu ngón tay cách một lớp túi nilon khẽ chạm vào chiếc bánh mềm, khóe môi cong lên: “Tớ muốn cậu ăn tối chứ sao.”

Tạ Bất Từ nhìn cô vài giây. Lần này Ôn Nghiên không trốn tránh ánh nhìn ấy, kiên định đối mặt.

Một lát sau, Tạ Bất Từ thu ánh mắt lại. Cô không nói gì, nhưng cũng không gạt đồ ăn sang một bên.

Ôn Nghiên đoán không ra cô nghĩ gì, đành quay về chỗ tiếp tục ăn phần của mình. Ăn được một lúc, cô lén ngẩng đầu nhìn thấy Tạ Bất Từ đang cầm bánh bao, cúi đầu cắn một miếng.

Cảnh tượng ấy khiến người ta muốn phì cười.

Cứ như một con mèo hoang cảnh giác cao độ, lúc được cho ăn sẽ phải nhìn chằm chằm người rất lâu, rồi đợi người đó đi khuất mới dám lại gần.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị Ôn Nghiên dẹp ngay.

Tạ Bất Từ không phải mèo hoang gì cả chỉ cần một cây bút máy của cô ấy cũng đủ để Ôn Nghiên làm việc quần quật cả tháng.

Ôn Nghiên vừa ăn vừa liếc sang nhìn tiến độ ăn uống bên kia.