Cuối tháng Mười, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh. Trận mưa thu tối qua khiến không khí lạnh lẽo đến mức như mùa đông đã gõ cửa.
Cống thoát nước bị rác thải chặn lại, nước mưa không kịp thoát tràn lên bậc thềm, lan vào tầng trệt khu chung cư. Đợi đến khi mưa tạnh, nước mới rút dần đi, để lại một đống rác chưa ai dọn.
Không khí lẫn mùi hôi lạ, xe điện và xe đạp chen chúc trong hành lang, gần như chắn hết cả lối ra.
Ôn Nghiên nhón chân, quen thuộc luồn lách qua khe hẹp để ra ngoài.
Chiếc xe đạp dựng dưới lầu bị mưa tạt qua, khung xe gỉ sét càng lộ rõ. Cô kéo tấm nylon che yên xuống, phủi sạch những giọt nước còn đọng lại.
“Ôn Nghiên!”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cầu thang, một bóng người chạy theo sau. Ôn Nghiên không hề quay đầu lại, leo lên xe đạp và rời đi.
Bánh xe lướt trên mặt đường ẩm ướt. Hai mươi phút sau, cô dừng lại ở phía Bắc trường học.
Trường nào cũng có vài học sinh ở tuổi nổi loạn, trường Nhất Trung thành phố cũng không ngoại lệ.
Bọn họ thường tụm năm tụm ba đi lại giữa cổng Nam và Bắc trường, miệng ngậm thuốc lá, nhả khói như đang khoe mẽ. Ánh mắt nhìn người khác đầy khıêυ khí©h, như thể muốn nói đừng có đυ.ng vào tôi.
Nếu không phải vì trước cổng chính của trường phải gắn biển xe để thu phí, Ôn Nghiên cũng chẳng muốn đỗ xe ở phía này.
Khóa xe cẩn thận xong, cô né mấy đứa trẻ trâu đang lảng vảng bên ngoài trường, rồi bước nhanh về phía cổng.
Trường Nhất Trung có cả cấp hai và cấp ba chung khuôn viên, ký túc xá không nhiều, ưu tiên cho học sinh cuối cấp. Những khối còn lại thì một lớp thường có khoảng một phần ba học sinh đi về hằng ngày.
Có lẽ vì trời mưa tối qua, sáng nay nhiều phụ huynh lái xe đưa con đến trường. Con đường dẫn đến cổng trường kẹt xe nghiêm trọng, tiếng còi inh ỏi không dứt, làm ai nghe cũng phải bực bội.
Trong dòng xe chen chúc ấy, bỗng xuất hiện một khoảng trống. Một chiếc xe nhìn qua đã thấy đắt tiền đang lướt đi chậm rãi. Cả hai bên và phía sau đều giữ khoảng cách an toàn, thậm chí tiếng còi xe quanh nó cũng như dịu lại.
Ôn Nghiên không rành hãng xe sang, nhưng có những chiếc dù không biết tên, chỉ cần nhìn cũng biết nó đắt.
Giống như chiếc xe dài, thân hình bóng loáng phản chiếu ánh sáng ấy xe chuyên dụng của đại tiểu thư mới chuyển đến, Tạ Bất Từ.
“Nhìn gì đấy? Lại định chạy đi nịnh bợ đại tiểu thư lớp cậu à?”
Phía sau bất ngờ có người đẩy mạnh một cái, khiến Ôn Nghiên loạng choạng, phải bám chặt vào hàng rào sắt đen bên tường mới giữ được thăng bằng.