Diệp Xảo Lan là con sói mắt trắng được Diệp Phù nuôi mãi không thân. Vài năm trước, khi tiệm bánh kem vừa có chút khởi sắc, chồng của Diệp Phù qua đời vì bệnh. Trong những thời điểm khó khăn nhất, Diệp Phù rạng sáng đi nhập hàng, làm việc quần quật đến mười giờ đêm mới đóng cửa, ngay cả ăn uống cũng không kịp. Bệnh dạ dày cũng là do lúc đó mà ra. Diệp Xảo Lan chẳng những không giúp đỡ, còn luôn lấy cớ bận mà trốn tránh bà.
Bây giờ nhà Diệp Xảo Lan gặp chuyện, cái người tay chân không chăm chỉ này liền chạy đến chỗ Diệp Phù. Nôm na là giúp trông coi cửa hàng, nhưng thực chất là để lấy thêm một phần lương rồi ăn không ngồi rồi ở đó. Không những không làm gì, còn toàn đưa ra những ý tưởng tồi tệ cho Diệp Phù. Khi thấy tiệm bánh kem không thể mở được nữa, Diệp Xảo Lan liền phủi mông bỏ đi. Ba vạn tiền nợ Diệp Phù cũng không trả một xu nào.
Loại người này, Ôn Dụ không thể để cô ta lộng hành quá lâu dưới mắt mình được. Dù sao trước khi nghỉ hưu, vẫn phải dọn dẹp sạch sẽ mớ quan hệ lộn xộn của nguyên chủ cái đã.
Ôn Dụ biết Diệp Phù luôn coi trọng tình nghĩa chị em, nên việc đuổi Diệp Xảo Lan đi ngay lập tức là điều không thể. Cô phải nghĩ cách để cô ta tự cuốn gói cút đi.
Cô đặt đũa xuống, đậy nắp hộp cơm lại rồi đưa cho Diệp Phù.
"Ăn no rồi sao? Con có muốn uống gì không?"
Ôn Dụ lắc đầu lia lịa, cô chú ý thấy quầng thâm dưới mắt bà: "Mẹ, mẹ cũng mau về nghỉ ngơi đi ạ. Ngủ một giấc buổi trưa."
"Ừm, được." Nghe thấy sự quan tâm của cô, Diệp Phù vui mừng khôn xiết. Bà cực kỳ mãn nguyện: "Vậy mẹ về trước đây, chiều sẽ đến thăm con."
Bà dặn dò thêm vài câu, rồi mới rời đi.
Diệp Phù vừa đi không được bao lâu thì cửa phòng bệnh đã bị bác sĩ trực gõ cửa.
"Mời vào."
Bước vào là một bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng và một y tá trung niên mập mạp. Y tá bước đi như bay, cô nhanh chóng đi đến trước mặt Ôn Dụ. Cô nhìn ngắm một lượt, kinh ngạc nói: "Cô bé này, sắc mặt không tệ rồi. Hồi phục nhanh thật."
Lúc đầu Ôn Dụ còn muốn đáp lại một nụ cười, nhưng khi nhìn rõ vị bác sĩ đứng phía sau cô y tá, thì Ôn Dụ hoàn toàn không cười nổi nữa.
Bác sĩ cao ráo gầy gò, gương mặt thanh tú. Trùng khớp với hình ảnh thiếu niên học bá nghèo khó trong ký ức của cô. Ôn Dụ nhớ ra, cặp kính gọng vàng mà anh ấy đang đeo, dường như vẫn là do chính cô tặng. Cô cố kìm nén những suy nghĩ hỗn độn trong lòng, cố gắng không để lộ điều bất thường.