Chương 48: Xử lý kẻ phá Mạch Tụng

Ôn Dụ tiến lên cúi người xuống xem xét, cô cầm lấy cuốn sổ cái trên bàn: “Những khoản này đều do dì ghi sao, ơ... hai khoản này đắt thế ạ.”

Diệp Xảo Lan nhìn vào khoản mà ngón tay cô chỉ, ngẩn người một lát rồi nhanh chóng nói: “Đây là nhãn hiệu cao cấp, đương nhiên là đắt rồi.”

Bà ta thấy Ôn Dụ lanh lợi như quỷ, cuối cùng cũng có chút không yên tâm nên xua đuổi: “Con bé này biết gì chứ, đi chơi điện thoại của con đi, đừng có lảng vảng linh tinh.”

Bà ta vội vàng đóng sổ cái lại cất đi, rồi giả vờ đi loanh quanh trong tiệm vài vòng đặt mấy túi bánh mì xiêu vẹo ngay ngắn lại.

Ôn Dụ lạnh lùng quan sát, khoanh tay hỏi: “Dì làm việc mỗi ngày ít thế này mà mỗi tháng vẫn nhận được bốn ngàn, làm thuê cho người thân sướиɠ thật đấy.”

Vừa nói chuyện với cô là kiểu gì cũng châm chọc, Diệp Xảo Lan đương nhiên không phải dạng vừa. Bà ta lửa giận bốc lên ngùn ngụt, chống nạnh mắng nhiếc: “Con bé này từ sáng đến giờ nói chuyện bằng cái giọng điệu gì thế. Đồ vô giáo dục, dì đây xương cốt không tốt. Nếu không phải thấy Diệp Phù bận quá thì dì cũng chẳng muốn đến giúp đâu.”

“Tuổi này rồi dì ở nhà thoải mái nằm dài không sướиɠ hơn sao? Nếu thật sự mệt mỏi xảy ra vấn đề gì, bốn ngàn tệ cũng không giải quyết được đâu.”

Đúng lúc đang cãi nhau gay gắt, Diệp Phù vừa từ chợ về.

Vừa bước vào cửa hàng, bà đã thấy Diệp Xảo Lan đang chống nạnh cãi nhau rất hăng. Người kia không ai khác chính là cô con gái cưng Ôn Dụ của mình.

“Ối! Chị, Dụ Dụ, sao thế... hai người cãi nhau gì vậy.” Diệp Phù đặt một túi đào vàng lên ghế, quay người an ủi Diệp Xảo Lan: “Chị ơi, chị làm ầm ĩ với con bé làm gì. Trẻ con biết gì đâu mà chấp.”

“Là con gái nhà em cố tình gây sự với tôi!”

Diệp Xảo Lan trợn mắt: “Nó lúc thì nói tôi lười biếng, lúc thì nói tôi ghi sổ sách linh tinh. Em xem mà phân xử đi, nó một tuần mới đến cửa hàng một lần, biết cái gì mà nói?”

Diệp Phù có ý bảo vệ Ôn Dụ, chỉ nghĩ rằng cô có ác cảm với dì mình nên an ủi Diệp Xảo Lan: “Chị xem, chị cũng nói nó không hiểu gì, vậy còn chấp nhặt làm gì chứ?”

Nói xong, bà nháy mắt với Ôn Dụ, ra hiệu cho cô đi vào trong trước.

Ôn Dụ đứng im, ánh mắt đầy vẻ trêu ngươi. Cô nhìn chằm chằm Diệp Xảo Lan: “Dì với Trình Lão Thất chia tiền thế nào, năm năm hay sáu bốn?”

Trình Lão Thất là người làm buôn bán sỉ ở đầu đông chợ, vì trong nhà xếp thứ bảy nên mọi người cứ gọi anh ta là Trình Lão Thất cho tiện.

Diệp Xảo Lan nghe thấy cái tên này từ miệng cô, sắc mặt đột nhiên tái mét. Bà ta trừng mắt nhìn Ôn Dụ: “Chia tiền gì chứ, tôi... tôi không hiểu.”

Ôn Dụ: “Thật sự không hiểu?”

Diệp Phù nghe thấy cái tên Trình Lão Thất cũng rất bất ngờ. Ngày nào bà cũng nhập hàng, đương nhiên biết Trình Lão Thất là ai.

Hơn nữa phản ứng của chị mình lại kỳ lạ đến vậy, lẽ nào...

Bà nắm lấy cổ tay Diệp Xảo Lan: “Chị có gì giấu em không?”

“Chị làm sao có thể giấu em chứ.” Nụ cười của Diệp Xảo Lan có chút gượng gạo: “Chúng ta lớn lên cùng nhau, chuyện gì mà chị không giúp đỡ em chứ.”

Ôn Dụ: “?”

Người cuối cùng giậu đổ bìm leo là bà ta, người khoanh tay đứng nhìn không chịu cho Diệp Phù mượn một đồng cũng là bà ta. Thế thì tính vào cái kiểu giúp đỡ gì, chị em thân tình gì?

“Vậy dì nghe xem đây là giọng của ai.”