“Thật xin lỗi, chị cứ tưởng...”
Là tên biếи ŧɦái nào đó.
Ôn Dụ vội vàng cúi xuống dìu cậu: “Em không sao chứ?”
Ngón tay cô hơi se lạnh khô ráo, chẳng giống chút nào với người vừa đi qua đêm hè. Câu “không sao” vừa định thốt ra của Tống Trạch Trầm không hiểu sao lại không nói thành lời.
Thật ra lúc nãy chỉ hơi đau một chút, so với những vết thương trước đây cậu từng chịu còn nhẹ hơn nhiều. Nhưng mà...
Tống Trạch Trầm nhíu mày, dường như đang cố nhịn cái gì đó: “Không sao.”
Cậu thử vịn cửa đứng dậy, rồi lại như đau đến mức đứng không vững, dựa vào cửa thở hổn hển không ngừng. Nhưng cậu vẫn cố gắng đứng thẳng.
Diễn xuất có thể nói là hoàn hảo.
[Ra tay có nặng đến vậy sao?]
Ôn Dụ ngơ ngác nhìn, cảm giác tội lỗi trong lòng tăng vọt.
“Đừng cố gắng nữa, để chị đỡ em lên nhé.” Cô nhặt túi nhựa lên, dồn hết vào một tay. Tay còn lại đỡ Tống Trạch Trầm, để cậu tựa vào mình mà đi lên tầng.
Câu nói này vừa đúng ý cậu, Tống Trạch Trầm liền ngoan ngoãn tựa vào nửa người. Hành lang chật hẹp. Mùi hương đặc trưng của con gái quấn quýt nơi chóp mũi cậu, là sự mát lạnh của bạc hà pha lẫn vị ngọt thanh của đào, giống như mùi kẹo nhân.
Cậu chưa bao giờ cảm thấy quãng đường lên tầng năm lại ngắn đến vậy.
Không bao lâu sau đã đến nơi, sau khi Ôn Dụ buông cậu ra, mùi hương nhẹ nhàng ấy cũng tan biến. Vẻ mặt tuấn tú của Tống Trạch Trầm không giấu nổi sự thất vọng, cậu quay người lấy chìa khóa mở cửa.
Tay bị Ôn Dụ giữ lại.
“Em chờ một chút qua đây chị bôi thuốc cho.”
Vừa dứt lời, cô đã thấy Tống Trạch Trầm quay người lại. Đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô chằm chằm. Cậu trai cao gần mét chín vui sướиɠ như một chú chó lớn lông xù.
Cậu đi theo đến bên ghế sofa ngồi xuống, còn không quên gồng cổ nhỏ giọng nhấn mạnh: “Vậy chị ơi, chị nhẹ tay thôi nhé.”
Ôn Dụ: “?”
[Cái giọng điệu này của cậu sao tôi lại có cảm giác như tôi sắp làm gì cậu vậy?]
Cô cầm lọ thuốc mỡ đi về, Tống Trạch Trầm đang chăm chú nhìn cô. Vẻ mặt hoàn toàn không giống bị đánh, mà ngược lại như nhận được phần thưởng đặc biệt nào đó. Nếu cho cậu thêm một cái đuôi, có khi cậu sẽ vẫy đuôi làm nũng mất.
[Đứa nhỏ này, đầu óc có vấn đề sao?]
Đi về phía ghế sofa, Ôn Dụ nặn thuốc ra bông tăm, rồi dặn dò cậu: “Kéo áo lên chị xem nào.”
Bên tai Tống Trạch Trầm đỏ bừng, khi kéo vạt áo lên. Cậu còn hơi hối hận vì gần đây tập luyện ít đi. Cậu cố gắng đọc được một chút sự ngượng ngùng từ khuôn mặt không chút bận tâm của Ôn Dụ. Nhưng mà chẳng có gì cả, đối phương cứ như một cỗ máy bôi thuốc không cảm xúc.
Vòng eo của thiếu niên thon gọn săn chắc, giống như một con báo nhỏ đang tích lực. Chỉ là phía sau lưng cậu đầy những vết thương, phá hỏng vẻ đẹp căng tràn sức sống này.
Có vết thương vừa mới lên da non, có vết đã để lại sẹo.
“Sao thế? Toàn là vết thương cũ cả.”
Tống Trạch Trầm không dám hé răng, chẳng lẽ lại nói là do đánh nhau à? Hơn nữa cậu chưa bao giờ coi trọng mấy vết thương đó, người bị thương nặng hơn cũng là đối phương.
“Vết thương nhỏ thôi, do bạn bè đùa giỡn không cẩn thận mà thành.”
Ôn Dụ bán tín bán nghi, nhưng cũng không hỏi nhiều. Cô ngồi xổm xuống, cúi người bôi thuốc cho cậu. Cả vết thương mới lẫn cũ đều bôi hết.
Từ góc nhìn của Tống Trạch Trầm, cậu có thể nhìn rõ hàng mi dày dài và cong vυ"t. Làn da trắng vô cùng mịn màng, đôi môi anh đào hồng hào dễ bắt nạt.
Lần này không chỉ tai cậu đỏ bừng, mà tim cũng đập nhanh hơn một chút.
Tay Ôn Dụ khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Đau lắm sao? Sao người em run vậy.”
“Là, là có một chút.”
“Haizz.” Ôn Dụ lắc đầu: “Em yếu đuối quá đi.”
Tống Trạch Trầm ngớ người ra: “Yếu đuối?”
Đang bôi thuốc, tiếng khóa cửa vang lên, là Diệp Phù đã về. Bà đã nhận được tin nhắn của Ôn Dụ nói sẽ về trước, chonên không đặc biệt ngạc nhiên. Nhưng lại hơi bất ngờ khi nhìn thấy Tống Trạch Trầm trên ghế sofa.
“Tiểu Tống ở đây à. A, cháu lại bị thương ở đâu thế?”
“Ngã một cái, trầy da chút thôi ạ.”
“Sau này phải chú ý hơn đấy nhé.”