Chương 33: Tổng tài đại nhân, rốt cuộc anh đang nghĩ cái quái gì vậy?

Nửa tiếng sau, chiếc xe lái vào biệt thự đơn lập ở Lâm Sơn. Biệt thự tọa lạc tựa núi kề hồ, xung quanh tĩnh lặng và kín đáo. Khi Lục Tu Bạc dẫn Ôn Dụ vào đại sảnh, mấy người giúp việc đều cúi đầu bận rộn nhưng thực ra là đang lén lút đánh giá Ôn Dụ.

Tất cả mọi người đang tò mò, liệu đây có phải là nữ chủ nhân tương lai của nơi này không?

Ôn Dụ được dẫn đến một phòng ở của khách có ban công. Sau khi tắm xong, cô uống hết ly sữa nóng đặt trên tủ đầu giường rồi ngồi bên mép giường lau tóc.

Khi Lục Tu Bạc bước vào, anh vừa vặn nhìn thấy Ôn Dụ nằm ngửa trên giường. Đôi chân buông thõng lắc lư ở mép giường, một đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn.

“Kẻ bắt cóc em tôi vẫn đang điều tra, đợi điều tra rõ ràng rồi đưa em về cũng chưa muộn.”

Lục Tu Bạc bước tới, dừng lại bên giường cô.

“Ngoài những chuyện này của em ra... Một năm nay, vì sao em không chịu liên lạc với tôi?”

Giọng anh đầy cố chấp bướng bỉnh, dường như nhất định muốn truy hỏi cho ra lẽ. Ôn Dụ không thể tránh né đành bất đắc dĩ ngồi dậy.

Nếu có thể nói cho anh biết thân phận của mình, cô chắc chắn sẽ lập tức nói rõ với anh. Nhưng một khi thân phận của cô một khi bị lộ, trật tự của thế giới này cũng như tính chân thực của hàng ngàn hàng vạn tiểu thế giới trong sách đều sẽ phải đối mặt với thách thức. Nói thẳng ra, Lục Tu Bạc chỉ là nam phụ phản diện trong sách, không cùng quỹ đạo cuộc đời với cô.

“Tôi chỉ có thể nói, tôi là Khương Sơ Sơ đã từng học cùng anh. Nhưng tôi không chết, năm nay tôi sống rất tốt.” Ôn Dụ nhìn thẳng vào anh: “Tôi không cần thiết phải liên lạc với anh, chúng ta còn chưa thân thiết đến mức đó đâu.”

[Chưa bao giờ từng nghĩ đến việc liên lạc với anh?]

Lục Tu Bạc cảm thấy một luồng khí phiền muộn lộn xộn dâng trào. Anh đưa tay định cởi cúc áo sơ mi ở cổ, nhưng thấy Ôn Dụ vẫn còn ở đây nên động tác khựng lại đôi chút.

[Thế nhưng, anh có tư cách gì để tiếp tục chất vấn nữa chứ?]

Anh và Ôn Dụ, tức là Khương Sơ Sơ của một năm trước, khi quen nhau ở trường cảnh sát. Anh và gia đình xảy ra mâu thuẫn, bị cắt đứt mọi nguồn kinh tế. Thêm vào tính cách nội tâm và kiêu ngạo, thường xuyên phải tự chịu đói. Bữa đói bữa no.

Trong năm đó, Khương Sơ Sơ luôn là người cho anh mượn thẻ ăn. Mỗi lần cãi nhau với gia đình cũng là cô kiên nhẫn khuyên nhủ anh vào đêm khuya.

Giờ đây, Lục Tu Bạc chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nhớ về những đêm đó. Khương Sơ Sơ ở giường trên cứ lải nhải nói đủ thứ chuyện, còn anh chỉ đáp lại một tiếng “Ừm”.

Lúc đó anh còn nghĩ, sao lại có cậu con trai lắm lời như vậy chứ?

Thế nhưng, sau khi Khương Sơ Sơ chết đuối ngoài biển, anh lại suýt nữa phát điên. Từng thề sẽ không kinh doanh, anh vẫn quay về công ty vừa làm việc vừa dò la tin tức về thuyền đánh cá.

[Chẳng biết từ lúc nào, cô ấy đã trở nên quan trọng với anh đến thế?]

Ôn Dụ thấy vẻ mặt sa sút của Lục Tu Bạc, tưởng lời mình nói đã có tác dụng. Không đành lòng, cô kiễng chân một tay vỗ vỗ lưng anh.

“Anh cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi, dù sao bây giờ anh cũng sống rất tốt mà.” Cũng không có hắc hóa.

Có lẽ vì vừa uống sữa xong, trên người cô gái có mùi sữa thoang thoảng. Cô mặc một chiếc váy ngủ màu hồng kiểu bồng bềnh, cả người như một viên kẹo sữa ngọt ngào. Giờ phút này lại gần, mùi hương mềm mại ngọt ngào ấy càng thêm quyến rũ.