Chương 21: Bạo lực mạng

Ôn Dụ lướt xem bài đăng về mình trên diễn đàn, những bình luận bên trong toàn là những lời nhục mạ và châm biếm khó coi. Thậm chí có người còn chỉnh sửa ảnh cô thành xấu xí, lớn tiếng nói rằng cô vì ghen tị với nhan sắc của Giang Thiên Nghiên nên mới cố tình bỏ độc vào bữa sáng.

Phía dưới bình luận, mọi người đều đồng tình “+1”. Rồi tiện thể còn khoe khoang vẻ đẹp của Giang Thiên Nghiên, nói cô ta xứng đáng là nữ thần đại học Húc, vừa có nhan sắc vừa học giỏi.

[Cũng đều là hai mắt một mũi, có thể đẹp đến mức nào chứ.]

Giọng hệ thống có chút bất bình.

Ôn Dụ suy nghĩ một chút về dáng vẻ của Giang Thiên Nghiên. Mặc dù cô ta dáng người hơi thấp bé nhưng cũng có thể coi là nhỏ nhắn đáng yêu. Thêm vào khuôn mặt thanh tú đó, trong tiêu chuẩn của một người đẹp thì cũng thuộc hàng thượng thừa.

“Cơ thể đó quả thực không tệ.”

Hệ thống khẽ hừ một tiếng: [Cũng bình thường thôi, chưa chắc đã hơn cô đâu.]

[Đồ kiêu ngạo, còn khá bao che nữa chứ.]

Ôn Dụ khẽ mỉm cười.

Cô vác vali lên đến tầng năm mà thở hổn hển, đẩy vali đi thẳng tìm bảng tên ký túc xá. Ký túc xá ở phòng 5017, cô đẩy cửa ra thì thấy trong phòng có một cô gái tóc ngắn đang quét dọn.

Cô gái quay đầu lại, sau khi nhìn rõ mặt Ôn Dụ. Cô ấy khó tin nhìn cô một lúc lâu: “Ôn Dụ... bằng xương bằng thịt?”

Thư Tiểu Đường nhận ra cách dùng từ này không đúng lắm, vội vàng nói: “Cậu là bạn cùng phòng mới đến đúng không!”

“Là tôi, chào cậu.”

“Chào cậu, tôi là Thư Tiểu Đường.” Thư Tiểu Đường nói chuyện với đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, trông rất dễ thương và đáng yêu.

Cô ấy có tính cách cởi mở, chẳng mấy chốc đã nói chuyện thân thiết với Ôn Dụ. Cô liền ghé sát mặt Ôn Dụ cảm thán: “Tôi đã bảo rồi mà, đám người trên diễn đàn toàn là lũ mù. Cậu ngoài đời đẹp hơn trong ảnh trên mạng nhiều lần luôn!”

Ôn Dụ vô thức liếc nhìn chiếc gương bên cạnh, ngoại hình của cô quả thực đã khác so với ngày đầu tiên. Có lẽ là do mấy ngày nay ăn nhiều đồ ngọt, lỗ chân lông của cô nhỏ đến mức gần như không nhìn thấy. Gương mặt hồng hào và sáng bóng. Cả khuôn mặt cũng thêm phần cuốn hút.

Ôn Dụ mỉm cười với Thư Tiểu Đường, dịu dàng nói: “Cảm ơn cậu.”

Thư Tiểu Đường có lẽ cảm thấy cô khác với lời đồn, kéo cô nói đủ thứ chuyện phiếm, còn mời cô đi căng tin ăn trưa. Ôn Dụ và Thư Tiểu Đường không học cùng chuyên ngành. Các lớp học bình thường cũng khác nhau, vì vậy hai người hẹn nhau ở tòa Minh Lý để tụ họp, rồi cùng về ký túc xá.