Chương 15: Phát hiện ra một phản diện cần giải cứu

Với tiếng "rầm", đèn cảm ứng âm thanh ở hành lang lại sáng bừng lên. Tống Trạch Trầm còn kìm nén mấy câu chưa nói xong, nhìn cánh cửa đóng chặt, lần đầu tiên cảm thấy thất bại.

[Người hàng xóm mới này, có phải có ý kiến gì với mình không?]

Tống Trạch Trầm giơ tay lên, ngắm nhìn miếng băng cá nhân trên mu bàn tay, trong lòng có chút bực bội. Trong phòng khách bừa bộn, toàn mảnh kính vỡ. Rõ ràng vừa trải qua một trận cãi nhau ác liệt.

Bố Tống đang ngồi trên ghế sofa lầm lì hút thuốc nhìn thấy Tống Trạch Trầm từ ngoài cửa trở về, ông ta liếc nhìn cậu.

Ông ta ngồi thẳng dậy, vừa nói vừa nhả khói: "Trạch Trầm, tiền con đi làm đâu rồi? Ngày mai bố..."

Chưa kịp nói hết, ba tờ tiền đỏ nhàu nát bị Tống Trạch Trầm quăng tới: "Cầm lấy rồi cút đi, tuần này đừng trở về nữa."

"Cái thứ vô giáo dục!"

Bố Tống thấy thái độ của cậu không tốt thì khẽ chửi mắng vài câu rồi cầm tiền bỏ đi. Tiếng nức nở kìm nén của mẹ vọng sang từ nhà bên cạnh, Tống Trạch Trầm buồn bã thở dài nặng nề, về phòng nằm ngửa trên giường. Điện thoại trên tủ đầu giường rung lên không ngừng. Cậu ta cầm lên xem thì thấy là uỷ viên học tập Tiêu Niệm Niệm. Cô bé đã @Tống Trạch Trầm mấy lần trong nhóm, không thấy trả lời thì chạy qua nhắn riêng cho cậu.

"Bạn Tống ơi, lớp bồi dưỡng trực tuyến chỉ còn mỗi bạn chưa đăng ký thôi, nhanh lên nhé..."

Cậu ta lướt nhìn phí đăng ký, ngón tay khựng lại một chút, gõ ba chữ: "Tôi không đi."

Đặt báo thức lúc 4 giờ sáng, Tống Trạch Trầm ném điện thoại trở lại cạnh gối. Quạt trong phòng quay vù vù. Gió nóng từ ban công thỉnh thoảng thổi vào, khiến lòng người bực bội, cậu mãi không ngủ được.

"Bánh bát nhỏ, bánh trôi."

"Chè trôi nước, bánh hạt dẻ."

Tống Trạch Trầm: "?"

[Đứa nào không ngủ mà nửa đêm đứng ngoài đường đọc thực đơn vậy?]

Cậu bực bội ngồi dậy, kéo cửa ban công ra.

Ban công nhà bên cạnh, cô gái búi tóc củ tỏi lỏng lẻo ôm một con mèo béo trong lòng. Cô nắm chân nó thì thầm đọc: "Bánh mochi tuyết, bánh nướng nhân trứng muối."

Con mèo tam thể lười biếng "meo" một tiếng, tỏ ý đáp lại.

"Thích tên bánh nướng nhân trứng muối à?"

"Meo meo..."

Cô bé nghiêm túc lặp đi lặp lại để xác nhận. Từ góc nhìn của Tống Trạch Trầm, cậu có thể thấy rõ đường nét khuôn mặt mềm mại và bờ vai có chút gầy yếu của cô.

"Ha."

Tống Trạch Trầm khẽ cười, không hiểu sao sự bực bội trong lòng cậu tan biến. Cậu rón rén đi tới, gõ nhẹ vào hàng rào ngăn cách hai ban công: "Này."

Lại là tiếng "này" quen thuộc đó.

Ôn Dụ giật mình, quay đầu lại nhìn thấy Tống Trạch Trầm đang đứng cách đó vài mét ở ban công bên cạnh.

Chàng trai căng thẳng khuôn mặt điển trai, vẫn giữ thái độ kiêu ngạo không ai bằng: "Lúc nãy ở cửa, tôi còn một câu chưa nói xong."

"Câu gì?"

Ôn Dụ hơi ngơ ngác, vẻ mặt không còn lạnh nhạt xa cách như lúc đầu. Ngược lại có chút ngây ngô đáng yêu.

"Khụ." Tống Trạch Trầm quay mặt đi, giọng nói lơ lửng: "Tôi học lớp 12 rồi, không phải trẻ con."

Ôn Dụ: "?"

[Chỉ thế thôi à? Chỉ thế thôi sao?]

"Ồ." Cô gật đầu: "Tôi học năm hai đại học."

Tống Trạch Trầm: "..."

Nói xong, Ôn Dụ đặt con mèo trong lòng xuống, ngẩng đầu hỏi cậu: "Vậy cậu còn chuyện gì không? Không có thì tôi đi ngủ đây."

Tống Trạch Trầm đối diện với đôi mắt hạnh long lanh của cô, vành tai hơi nóng lên. Cậu im lặng một lúc lâu.

Cho đến khi Ôn Dụ quay người đứng dậy, sau lưng mới truyền đến một câu trả lời gượng gạo: "Vậy chị... chị, ngủ ngon."

"..." Ôn Dụ ngạc nhiên liếc nhìn cậu một cái: "Ngủ ngon."

Đúng lúc này, trong đầu cô đột nhiên vang lên tiếng thông báo máy móc của hệ thống Tiểu Bạch.

"Đing! Phát hiện một trong những phản diện cần được giải cứu trong cuốn sách này - Tống Trạch Trầm."

"Đang liên kết nhiệm vụ..."

"Giang Thiên Nghiên đã nhận nhiệm vụ."