Chương 26

Trên sân khí thế căng như dây đàn, mấy alpha ngang tài ngang sức. Phía bảo vệ củ cải cũng giành giật liên tục. Hạ Dương là alpha, không tiện có tiếp xúc cơ thể quá mức với Omega và beta nên vẫn đứng ngoài quan sát.

Bên còn lại thì giằng co kịch liệt.

Trịnh Tồn Tiếu thuộc kiểu chẳng sợ ai, ban đầu bám lấy Tùy An, thấy mãi không ăn thua thì lại vươn “ma trảo” về phía Hứa Thức.

Hứa Thức sợ nhột, vài chiêu đã chịu không nổi, vừa cười vừa xin tha.

Lương Viễn giành được mấy củ cải thì bị Trịnh Tồn Tiếu “trộm” mất mấy cái, thế là đội của họ tụt xuống cuối.

Sau đó có lẽ Trịnh Tồn Tiếu chột dạ, trả lại mấy củ, số củ cải của hai người bằng nhau.

Trò chơi kết thúc, nhân viên thống kê số lượng củ cải của từng đội.

Đội của Tùy An là nhiều nhất, đội của Hạ Dương đứng thứ hai, hai đội còn lại đồng hạng ba.

Lương Viễn đi lại chỗ Hứa Thức. Hứa Thức ngượng ngùng: "Là em không trông được củ cải của mình, không thì có khi bọn mình đã đứng nhất rồi."

Hắn vội an ủi. Trịnh Tồn Tiếu nhảy ra nói: "Đừng trách Tiểu Thức, bao nhiêu củ cải đều do tôi giành đi cả."

Lương Viễn: "Sao tôi có thể trách vợ tôi được chứ?" Hắn xoa đầu cậu: "Thua thì thua, không sao cả."

Tùy An xem náo nhiệt một lúc. Hắn đi theo nhân viên đi kiểm đếm củ cải, quay về liền báo tin cho Tùy An.

Lục Nhuận Tây: "Anh Tùy! Bọn mình đứng nhất rồi, đi đi đi mau chọn nguyên liệu. Em vừa liếc qua hình như thấy có dưa hấu..."

Bốn loại nguyên liệu lần lượt là cà chua, rau xanh, trứng và dưa hấu.

Đạo diễn dùng loa gọi: "Mời đội thắng cuộc nhanh chóng đưa ra lựa chọn."

Hai người đứng đó mãi chưa quyết. Tùy An: "Nh mấy thứ này ở nông thôn đều khá phổ biến, cảm giác không thứ nào bán nhanh cả."

Lục Nhuận Tây chỉ vào trứng: "Hay mình lấy cái này nhé. Em thấy không phải nhà nào cũng nuôi gà, trứng thì người lớn trẻ con đều ăn được, chắc sẽ khá được ưa chuộng..."

Tùy An: "Còn dưa hấu... anh nhớ mùa hè ở làng chỉ mấy hào một cân, nhiều nhất một tháng nữa là đầy chợ rồi. Dù có muốn ăn cũng sẽ chọn chờ thêm, đúng không?"

Tùy An hỏi đạo diễn liệu có đảm bảo dưa hấu vị thật ngon không, có phải không hạt không, và có quy định khung giá bán hay không.

Nghe đạo diễn nói xong, hai người nhìn nhau, trên mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.

Tùy An: "Giá là do chúng ta tự định? Tức là bán một xu một cân cũng được?"

Đạo diễn: "Được, nhưng cuối cùng sẽ so doanh thu với ba đội còn lại. Xem mọi người có dám đánh cược không."

Đạo diễn hỏi Lục Nhuận Tây đã chọn xong chưa. Ánh mắt hắn vẫn dừng trên người Tùy An, nghe vậy liền nói: "Anh ấy quyết định, em nghe Tùy An."

Tùy An: "Chọn dưa hấu nhé."

Lục Nhuận Tây: "Được." Dĩ nhiên hắn không có ý kiến gì.

[Chú cún ngoan cái gì cũng nghe vợ]

[Họ thật sự định bán giá rẻ à, cảm giác sẽ không kiếm được tiền đâu]

Đến lượt đội của Hạ Dương. Giang Phi nghĩ đến luật chơi rồi cũng hỏi có được bán giá thấp không.

Nghe câu trả lời của đạo diễn, Hạ Dương nhận ra điểm bất thường: "Trả lời nhanh thế, không cần soạn thảo gì luôn? Có phải đội trước cũng hỏi rồi không?"

[Hạ Dương thông minh quá!]

Sắc mặt đạo diễn vẫn bình thản. Cuối cùng họ chọn trứng.

Không có bà cụ nào có thể từ chối trứng giá rẻ.

Ống kính chuyển sang cặp đã bắt đầu nhiệm vụ.

Lục Nhuận Tây: "Anh Tùy, mình thật sự sẽ bán dưa hấu một xu một cân à?"

Sao lại có người đơn giản thế này. Tùy An nhướng mày, đưa tay khẽ chạm vào khuyên tai kim cương ở vành tai trái: "Đương nhiên là không, anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi, mình vẫn bán theo giá bình thường."