Chương 25

Tổ chương trình mang nước và thuốc say xe đến, Lục Nhuận Tây mở nắp chai đưa cho anh: "Anh Tùy... uống thuốc đi được không?"

Tùy An: "Anh mà uống thuốc say xe sẽ bị choáng, lát nữa chơi game sẽ không còn tinh thần. Chắc sắp đến rồi, anh ráng một chút là được."

Nói rồi, Tùy An cầm riêng chai nước lên uống mấy ngụm.

Tùy An lịch sự từ chối đề nghị đổi chỗ của một người bên tổ chương trình, nghiêng đầu giả vờ chợp mắt.

Lục Nhuận Tây đành vậy, ấn nhẹ vai Omega để anh tựa vào vai mình: "Tựa vào cửa sổ cứng lắm, anh dựa vào em đi."

Mùi hương như sóng biển phảng phất nơi chóp mũi, người tựa trên vai alpha chẳng mấy chốc đã ngủ thϊếp.

Vị trí bờ vai gần tuyến của alpha, Tùy An không ngờ chỉ một chút mùi tin tức tố của alpha lại có thể ảnh hưởng tới mình nhiều như vậy, cảm giác khó chịu trong người dường như cũng vơi đi không ít.

Chẳng bao lâu đã tới nơi, Lục Nhuận Tây khẽ vỗ vai gọi anh dậy: "Đến rồi."

[Tuyệt ghê, “chị dâu alpha” còn chăm người ta kỹ lưỡng thật.]

[Phen này tôi ship thật rồi... đúng là số sinh ra để mê couple niên hạ.]

Đạo diễn: "Địa điểm mọi người đang có mặt là bể bơi của thị trấn. Phần cuối của tập này sẽ diễn ra tại đây."

Tám người thay đồ xong thì nghe đạo diễn phổ biến luật chơi.

Tám người thay đồ xong, nghe đạo diễn phổ biến trò chơi.

Đạo diễn: "Luật chơi Cướp củ cải như sau: bốn đội mỗi đội chọn một người đi cướp củ cải, người còn lại bảo vệ củ cải. Thời gian hiển thị là 20 phút. Cuối cùng sẽ xếp hạng theo thứ tự hoàn thành để lần lượt chọn nguyên liệu, rồi mang về làng bán. Đội bán xong sớm nhất sẽ thắng và nhận quyền phân phối căn nhà ở cho tập tiếp theo."

[Nghe có vẻ thú vị quá.]

[Đánh đi đánh đi đánh đi.]

Có người hỏi: "Đạo diễn, người bảo vệ củ cải có thể tranh giành lẫn nhau không?"

Đạo diễn: "Ờ... được, nhưng an toàn là trên hết."

[Chương trình có khảo sát trước rồi nhỉ? Tám khách mời không ai sợ nước cả.]

[Cảm giác trò chơi được thiết kế theo tình hình của mọi người, khá ổn.]

[Không giống một số show cứ cố tình ép đúng thứ khách mời sợ.]

Mọi người mặc đồng phục xuống nước; Nhiệt độ nước mùa này vẫn chấp nhận được, từng người lần lượt xuống bể. Lục Nhuận Tây còn cố ý bơi lại gần, mắt đảo quanh tìm Tùy An; Đồng phục cùng màu nên người rất dễ nhận ra, hắn tìm được ngay.

Lục Nhuận Tây: "Anh Tùy... anh có sợ lạnh không, nước có ổn không, cơ thể có khó chịu không?"

Tiếng trêu chọc xung quanh không ngớt, Tùy An lắc đầu: "Có gì anh sẽ nói. Em cố gắng giành nhiều vào, anh đợi ở đây."

Lục Nhuận Tây do dự một lúc: "Anh Tùy, anh có thể cổ vũ cho em không?"

Tùy An: "Anh chẳng phải đang cổ vũ em rồi sao?"

Không ngờ hắn đạp nước bơi ập tới, ôm ghì Tùy An vào lòng. Trên người Tùy An phảng phất mùi tin tức tố rất nhạt, hắn ngửi thấy thì yên tâm, buông ra rồi đầy tự tin nói: "Em nhất định sẽ cố gắng!"

[Em nhất định~ sẽ cố~ gắng~]

Tùy An trước sau đều không hiểu rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì. Lương Viễn thấy vậy bèn bắt chước, quấn lấy Hứa Thức đòi ôm.

Lương Viễn: "Vợ ơi, em hôn anh một cái được không? Anh nhất định sẽ giành được nhiều củ cải hơn thầy Lục!"

Hứa Thức mím môi, ngẩng đầu đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn, khẽ nói: "Chồng cố lên."

[Hình như đang dỗ em bé ấy nhỉ?]

[Hu hu hu tận mắt thấy anh rapper đầu đinh hôn bé con của tôi, không biết điều chỉnh cảm xúc sao luôn.]

[Không điều chỉnh nổi, bên này đề nghị báo chú cảnh sát bắt kẻ xấu lại!]

[Bé con, em gọi ai là chồng vậy! Có biết mẹ mới là chồng của em không!]

[Bạn ở trên có hơi... phức tạp quá nha.]

[Thấy cảnh “anh tóc vàng” nhử thỏ trắng đáng yêu ngay tại hiện trường, tôi tức quá mách luôn chú mũ lưỡi trai rồi, anh em ơi tôi làm đúng chứ?]