[Hỏng rồi hỏng rồi, thầy bói vừa nãy đâu rồi? Tôi thật sự cảm thấy cậu ta cố tình đấy...]
[Tôi cũng vậy]
[+1]
Chẳng mấy chốc xe đã đến nơi, phía trước là một ngôi làng nhỏ.
Gần vào hè, ban ngày kéo dài hơn, bốn giờ chiều mà trời vẫn sáng rỡ.
Đạo diễn cầm loa hô to: "Chào mừng các vị khách mời gia nhập đại gia đình Tình Ước!"
Vị trí của Tùy An hơi bị nắng chiếu vào, Lục Nhuận Tây lặng lẽ bước lên trước một chút, yên lặng che nắng cho anh.
Tùy An đứng yên không nói gì, từ góc nhìn của Hạ Dương mà nhìn qua, Omega mặc áo phông trắng này thật sự đẹp nổi bật hẳn lên.
Cô tiến lại gần: "Tùy An?"
Tùy An nghiêng đầu, đôi mắt kia quả thật rất đẹp, bên sống mũi còn có một nốt ruồi giống như hồ ly.
Tùy An: "Chào cô, cô là Hạ Dương đúng không?"
Bị nhan sắc làm cho sững người trong giây lát, Hạ Dương mới hoàn hồn lại, nhanh chóng nói: "Chào anh chào anh hì hì hì, anh đẹp trai quá đi mất! Không biết Lục Nhuận Tây phải dập đầu về hướng nào mới tìm được người yêu thế này nữa..."
"Nếu mà em gặp anh sớm hơn chút, nếu mà em chưa kết hôn, thì em đã..."
"Làmmmmm gì đấy hả Hạ Dương!" Lục Nhuận Tây cuống cuồng chạy tới: "Cách xa như vậy mà em còn nghe rõ tiếng chị đang nói chuyện với người yêu em đấy! Chị tránh xa người yêu em ra một chút!"
Vừa rồi cậu chỉ đi qua chỗ đạo diễn rút thăm, quay đầu lại đã thấy có Alpha đang nghi là muốn cạy tường nhà mình rồi.
Đúng vậy, không sai! Hạ Dương là một nữ Alpha, sở thích lớn nhất trong đời là ngắm nhìn những Omega xinh đẹp, bất kể nam nữ, hoàn toàn nhìn mặt mà đánh giá.
Thế nhưng cuối cùng, cô lại kết hôn với một nam Alpha.
Người theo sát phía sau Lục Nhuận Tây trở lại chính là chồng của cô — Giang Phi.
Giang Phi: "Em đang làm gì đấy?"
Ngữ khí tuy bình tĩnh, nhưng trên khuôn mặt lúc nào cũng không cảm xúc kia dường như đã có một vết nứt nhỏ.
Hạ Dương: "Em... em chỉ là tiện nói chuyện với người ta chút thôi mà, ai bảo lúc đó anh không có ở đây."
Cô là Alpha, vóc dáng ngang ngửa với Tùy An, hai người đứng cạnh nhau trông cũng rất hòa hợp.
Giang Phi lập tức kéo cô ra, mặt mang theo chút áy náy nhìn Lục Nhuận Tây cười: "Cô ấy chỉ là nói miệng thôi, nếu dám có ý định phản bội thật, tôi đánh gãy chân cô ấy luôn."
Nói xong liền kéo người rời đi.
Lục Nhuận Tây mặt đầy cảnh giác, lập tức kéo tay Tùy An, kéo anh lại đứng sát bên cạnh mình.
[Ui ui ui ghen kìa~]
[Cười xỉu, cảnh giác level max luôn]
Tùy An: "Còn chưa hỏi em đấy, bốc thăm được căn nhà nào rồi?"
Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt kiêu hãnh của Lục Nhuận Tây không giấu nổi chút nào: "Em bốc được căn trang trí đẹp nhất luôn. Em đoán anh chắc chắn sẽ thích."
Những căn nhà lần này là biệt thự nhỏ xây kiểu nông thôn nhiều tầng, phòng ngủ lớn nhỏ khác nhau, nội thất có mới có cũ, tất cả đều đã xem ảnh trước đó. Lục Nhuận Tây tự thấy mình bốc được căn khá ổn.
Tùy An liếc cậu một cái: "Sao em biết anh thích kiểu nhà như thế nào?"
Lục Nhuận Tây nói chắc nịch: "Vì em biết đọc tâm trí!" Cậu còn chỉ vào thái dương của mình ra vẻ chuẩn bị thi triển phép thuật.
Omega bị chọc cười, kéo tay cậu đi: "Đi mau tới nơi đi, đầu bếp đại tài Lục còn phải nấu cơm nữa đấy. Mấy trò phép thuật gì gì đó để sau đi."
Căn nhà không xa chỗ hiện tại lắm, vừa đi vừa nói chuyện tầm mười phút là đến nơi.
Trên đường họ còn gặp một đội khác.
Hứa Thức và Lương Viễn là một cặp đôi A-O điển hình, Tùy An đều quen biết cả hai. Năm ngoái anh từng viết bài hát cho nhóm của họ, lúc biết hai người đang yêu nhau trong nhóm còn thấy rất bất ngờ.
Lương Viễn là người trầm tính, để tóc húi cua, nhìn có vẻ khó gần, nhưng nghe nói rất tốt với người yêu. Hứa Thức thì là một Omega dịu dàng, ít nói, kiểu hướng nội điển hình.
Đường đi vừa mới mưa xong trơn trượt, Lương Viễn gần như ôm cả người cậu ấy vào lòng mà dìu đi.
Lục Nhuận Tây thấy vậy thì rục rịch muốn bắt chước theo.