Hắn gật đầu một cách tê liệt, cố gắng chống đỡ mà nói: "Tôi đại khái hiểu rồi, kiểu người này thường rất thông minh, mà thứ có thể đánh bại người thông minh chỉ có..."
"...Chân thành và giả vờ yếu đuối."
Lục Nhuận Tây vô cùng đồng tình, gật đầu mạnh mẽ.
"Omega khi theo đuổi Alpha có thể dùng chiêu giả vờ yếu đuối để lấy lòng Alpha, vậy thì chúng ta – Alpha – đương nhiên cũng có thể làm vậy!"
"Thêm nữa, trước mặt người thực sự thông minh, giở trò khôn vặt chẳng có tác dụng gì đâu, chắc chắn sẽ bị họ nhìn thấu ngay. Lúc đó phải luôn ghi nhớ một điều: chân thành là tuyệt chiêu vĩnh viễn."
"Cuối cùng, tuyệt đối không được đối đầu trực diện với cậu ấy. Nếu cậu ấy giận thì bên này nhất định phải mềm mỏng một chút, khiến cậu ấy nhìn thấy cậu là không giận nổi nữa."
Thời gian gấp gáp, Diệp Tùy Nam chỉ kịp nói đến vậy.
Một cuộc gọi từ vợ hắn – Giang Mộng Viên, đã kéo hắn đi mất.
Diệp Tùy Nam: "Alo? Vợ à em đừng lo, anh lập tức về ngay đây!" Trước khi đi còn chào Lục Nhuận Tây một tiếng.
Ứng Hoài tò mò thò đầu sang: "Lục Nhuận Tây, cậu hiểu được gì rồi hả?"
Người này liếc cậu một cái: "Trẻ con không hiểu thì đừng hỏi linh tinh."
Nói rồi lại bất chợt ngồi trở về, khẽ chỉ về phía Tông Việt, hạ giọng nói: "Tên đó vẫn chưa đi hả?"
"Vừa nãy tôi đi ngang qua có liếc trộm một cái, thấy hắn vẫn đang lật lại mấy đoạn chat cũ và ảnh chụp chung với người yêu cậu, vừa xem vừa uống rượu, trông thảm lắm."
"Đáng đời!"
Lục Nhuận Tây chẳng hề quan tâm Tông Việt dạo này đang làm gì. Hắn đã phạm vào điều cấm kỵ mới bị chia tay, tính khí của Tùy An hắn hiểu rõ, Tông Việt tuyệt đối không có cửa quay lại.
Cho dù trong lòng Tùy An tạm thời vẫn còn chút dấu vết của người kia... thì sao chứ?
Chỉ cần mình ở bên cạnh, luôn ở đó không rời, sớm muộn gì Tùy An cũng quên được gã cặn bã kia thôi.
Hắn thật sự cảm thấy trên đời này không còn Alpha nào thấu đáo như Lục Nhuận Tây hắn nữa rồi, vậy mà lại hiểu được mấy đạo lý cao siêu kiểu như “danh phận trước, thực chất sau”, hay “cơm ngon không sợ trễ”.
Ơ? Có gì đó sai sai.
Hắn mới chợt nhận ra: "Sao các cậu biết Tùy An giờ là người yêu tôi?"
Triệu Sâm Viễn bên cạnh nhìn hắn đầy khó hiểu: "Tụi tôi còn không hiểu cậu chắc? Đoán ra lâu rồi. Có điều tôi thấy lạ, Tùy An thật sự đồng ý ở bên cậu á? Cậu ấy và Tông Việt từng yêu nhau nhiều năm như vậy, chắc không dễ gì quên được đâu ha."
Ở đây người đông tai vách mạch rừng, Lục Nhuận Tây sợ lộ bí mật, chỉ nói với hai người kia rằng lần sau nói tiếp.