Trong khoảng thời gian gần một năm rời khỏi An Dương, Tiết Tiến thường xuyên mơ thấy Sở Hi.
Mơ thấy cô nhét điểm tâm vào miệng như chuột béo, hai má phồng to, dùng đầu ngón tay khẽ chọc một cái thì đôi mắt to tròn kia sẽ hờn dỗi liếc sang, ngay sau đó lại đưa một miếng bánh thơm lừng mà lúng búng nói: “Chàng cũng ăn đi.”
Tiết Tiến luôn giật mình tỉnh giấc ngay khoảnh khắc nhận lấy miếng điểm tâm.
Mở mắt ra, trời còn chưa sáng, không tránh khỏi có chút hụt hẫng.
Hắn thừa nhận mình nhớ Sở Hi nhưng hắn không hối hận khi rời khỏi An Dương. Dù biết Sở Quang Hiển muốn kén rể cho nữ nhi ở Nghi Đô cũng chưa từng thấy hối hận.
Tiết Tiến nghĩ tính tình Sở Hi ngây thơ dịu ngoan như vậy, nếu Sở Quang Hiển hết lần này đến lần khác ép buộc cô, dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ cô thì chắc chắn cô sẽ không chống đỡ được. Tuy bất đắc dĩ phải đến Nghi Đô nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn hắn.
Cho nên dù có thế nào hắn cũng phải đến Nghi Đô, dù thế nào cũng phải nghĩ cách giúp Tam tiểu thư ngốc nghếch.
Đứng trước mặt Sở Hi giờ phút này, Tiết Tiến như thể bị ai đó vả một cái tát trời giáng khiến mặt hắn dần dần đỏ bừng.
Xấu hổ và phẫn nộ khiến tim hắn run rẩy.
Tiết Tiến cố gắng kìm nén, muốn ép bản thân bình tĩnh lại, hắn không muốn đánh mất vẻ điềm tĩnh trước mặt Sở Hi, kích động gây chuyện chỉ khiến hắn mất mặt.
“Nàng vậy mà nghĩ rất thoáng đấy.”
“Luẩn quẩn trong lòng thì làm được gì chứ? Chết đi hả? Con người ta chẳng có chí hướng lớn lao gì, chỉ muốn sống thoải mái. Dù sao nếu ngươi thích cùng ta qua lại thì chúng ta lén lút qua lại còn nếu ngươi không thích, chúng ta cứ như hôm nay coi như không quen biết nhau vậy.”
Lén lút qua lại.
Coi hắn là cái gì chứ?
Tiết Tiến mím chặt môi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hi: “Nàng đợi đó.”
Sở Hi bây giờ chẳng sợ hắn chút nào, ai mà không biết võ mồm: “Chờ thì chờ!”
Tiết Tiến không còn gì để nói, xoay người rời đi, khi sắp bước ra khỏi cửa thì Sở Hi đang đứng nguyên tại chỗ đột ngột lên tiếng: “Tiết Tiến.”
Tiết Tiến dừng bước rồi quay đầu, trông giống hệt con chó mực nuôi trong phủ An Dương, lúc hung dữ thì nhe nanh gầm gừ rất đáng sợ, lúc ngoan ngoãn thì hiền lành trung thành.
Sở Hi hỏi: “Mèo nhà ngươi đâu?”
Con mèo sư tử nhà Tiết Tiến sống khá hoang dã, cả ngày leo trèo chạy nhảy khắp nơi. Bắt được chuột thì không ăn mà cắn chết rồi bày ở trong viện, kêu meo meo đòi Tiết Tiến thưởng.
Tiết Tiến sẽ đặc biệt hấp một con cá, gỡ thịt đặt trong bát nhỏ rồi đưa đến trước mặt nó. Ngoài cá hấp, nó không ăn thứ gì khác.
Sau khi Tiết Tiến rời khỏi An Dương, Sở Hi sợ con mèo chết đói nên có đem cá hấp chạy đến tiểu viện mấy lần, lần nào cũng đợi cả canh giờ nhưng không bao giờ gặp lại con mèo sư tử kia. Cho đến khi Thành vệ thống lĩnh mới nhậm chức chuyển đến đó, Sở Hi không đi tìm nó nữa.
Thời gian cô nhớ con mèo kia còn nhiều hơn cả nhớ Tiết Tiến.
Cho nên thấy Tiết Tiến im lặng, cô lại hỏi: “Có phải ngươi mang đi rồi không?”
“Ừ.”
“Ra là vậy, thảo nào……”
Tiết Tiến đi vội, ngay cả quần áo cũng không mang theo được mấy bộ, Sở Hi đã nghĩ con mèo có thể bị hắn mang đi nhưng vẫn không thể chắc chắn. Thà rằng hắn vứt bỏ con mèo, thà rằng hắn là một người vô tình từ tận trong xương cốt.
Như vậy còn tốt hơn nhiều so với việc hắn có tình nhưng lại chẳng chia cho cô dù chỉ một chút.
Sống mũi Sở Hi cay cay, đột nhiên muốn khóc nhưng sợ Tiết Tiến nhìn ra, bèn vênh váo đuổi khách: “Biết rồi, ngươi đi đi.”
Tiết Tiến nhìn cô thật sâu rồi đẩy cửa rời đi.
Chưa kịp để Sở Hi thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh cảm xúc thì Đông Nhi đã thò đầu ra từ khe cửa: “Tiểu thư.”
“...... Hóa ra ngươi còn sống, ta tưởng ngươi bị Tiết Tiến ám sát rồi chứ. Ai cho ngươi để hắn vào?”
“Nô tỳ sợ bị Tiết thống lĩnh ám sát, tiểu thư không biết chứ, ánh mắt vừa nãy của Tiết thống lĩnh đáng sợ chết đi được.”
Đông Nhi một tiếng Tiết thống lĩnh hai tiếng cũng Tiết thống lĩnh, giống như thời gian vẫn đang dừng lại ở những ngày tháng vô tư lự tại An Dương.
Sở Hi không muốn hồi tưởng chuyện cũ: “Người ta bây giờ là nghĩa tử của Thành chủ Tây Khâu, ngươi đừng gọi hắn là Tiết thống lĩnh nữa. Cẩn thận truyền đến tai người khác lại có chuyện.”
Đông Nhi vội gật đầu đáp: “Nô tỳ gọi quen rồi. Vậy sau này không gọi Tiết thống lĩnh thì gọi là gì?”
“Sau này? Nào có sau này, hắn ở Nghi Đô cũng chẳng được mấy ngày, cứ coi như không quen biết là xong.” Sở Hi dặn dò Đông Nhi đồng thời cũng là đang dặn dò chính mình.
……
Đến khi hoàng hôn buông xuống, Lục Đại phu nhân dẫn theo một đám nha hoàn nô bộc đến thăm Sở Hi. Dù biết rõ Sở Hi và cặp song sinh không hợp nhau, thái độ của bà vẫn hòa ái nhiệt tình như cũ.
Nói trắng ra, chừng nào Sở Hi vẫn chưa quyết định thì bà sẽ không từ bỏ.
Thậm chí còn tự tay chải tóc cho Sở Hi: “Thật ghen tị với tiểu cô nương ở tuổi này như các con, chẳng phải lo nghĩ chuyện gì, ăn ngon ngủ ngon rồi vui chơi thỏa thích. Nhìn xem khuôn mặt của Sở nha đầu này mịn màng trắng trẻo biết bao, tóc cũng mượt như tơ lụa vậy.”
Sở Hi làm sao không biết bà đang muốn lôi kéo mình nhưng trong lòng vẫn thấy ấm áp.
Kiếp trước chẳng mấy khi cảm nhận được tình mẫu tử, kiếp này vẫn phải ngậm ngùi tiếc nuối. Lục đại phu nhân quả thật đã đánh trúng tâm lý của cô, khiến cô không thể kháng cự.
Sửa soạn xong xuôi, Lục Đại phu nhân bèn nắm tay Sở Hi dẫn đến tiệc mừng thọ ở tiền viện. Trên đường vừa vặn gặp được cặp song sinh, họ cực kỳ ngoan ngoãn mà thỉnh an Lục đại phu nhân, hoàn toàn không nhìn ra được dáng vẻ không coi ai ra gì trước mặt Sở Hi: “Mẫu thân.”
“Hai con định đi đâu vậy?”
“Phụ thân bảo chúng con đi đón tổ mẫu.”
Tiệc mừng thọ của lão phu nhân đương nhiên không thể thiếu lão phu nhân, Lục Đại phu nhân khẽ gật đầu nói: “Đi đi.”
Cặp song sinh cố ý không thèm liếc nhìn Sở Hi dù chỉ một cái, lập tức đi thẳng về phía hậu viện.
Lục Đại phu nhân hừ nhẹ một tiếng, xem ra là bất mãn với cặp song sinh nhưng vừa quay đầu đã nói đỡ cho họ: “Hai ca ca này của con thật khiến ta sầu chết mất. Chúng bị tổ mẫu và phụ thân nuông chiều, tâm cao khí ngạo, da mặt lại mỏng nên dù muốn tốt với ai cũng không hạ mình được. Buổi trưa lúc về phủ, Lục Du ca ca con còn lén nói với ta, bảo ta nấu trà gừng mang cho con, sợ con bị cảm lạnh.”
Tin được mới là lạ.
Sở Hi ngại ngùng không dám cãi lại Lục Đại phu nhân, chỉ có thể hùa theo: “Vậy lát nữa con phải đi cảm ơn Lục Du ca ca một tiếng rồi.”
“Ôi chao, tuyệt đối đừng, con đi nói cảm ơn ngược lại còn khiến nó càng xấu hổ, biết đâu lại nói lung tung cái gì.” Dường như cảm thấy lời này của mình quá giống nói dối, Lục đại phu nhân vội vàng tìm cách chữa cháy: “Sở nha đầu con cũng đừng để bụng. Những công tử thế gia này, có ai mà không kiêu ngạo. Chỉ là chúng còn trẻ, không biết cách che giấu, không bằng một số người lõi đời khéo đưa đẩy. Nói thật lòng thì quá lõi đời ta lại không thích, giả mù sa mưa.”
Công tử thế gia, tuổi trẻ, lõi đời khéo đưa đẩy, giả mù sa mưa, đây chẳng phải đang ám chỉ Tạ Yến Bình sao?
Xem ra Lục Đại phu nhân cho rằng cô sẽ vừa ý Tạ Yến Bình hơn nên mới tiêm nhiễm những điều không tốt về Tạ Yến Bình với cô.
Lát nữa Sở Hi còn muốn diễn một màn kịch với Tạ Yến Bình trước mặt Tiết Tiến, cô cảm thấy mình cần phải đánh tiếng trước cho Lục đại phu nhân: “Con cũng giống Đại phu nhân, không thích những nam nhân quá khôn khéo lõi đời. Phu quân tương lai của con chỉ cần dịu dàng chu đáo một chút là đủ rồi.”
Bốn chữ ‘dịu dàng chu đáo’ vừa được thốt ra, sắc mặt Lục Đại phu nhân đã không được tốt lắm.
Nhưng dù sao bà cũng có “kinh nghiệm chinh chiến”, lập tức nghĩ ra đối sách mà chậm rãi nói: “Chọn hôn phu đương nhiên phải chọn người dịu dàng chu đáo nhưng trên đời này có mấy nam tử sinh ra đã dịu dàng đâu? Mà người trời sinh ra đã dịu dàng thì đối với ai cũng dịu dàng chu đáo.”
Phải! Điều hòa trung tâm!
Sở Hi gật đầu tán thành.
Lục Đại phu nhân thấy thế lại nói: “Tìm hôn phu chỉ sợ tìm phải người lòng dạ xấu xa không sợ tìm phải người tính tình xấu mà lòng dạ không xấu. Sau khi thành thân tự nhiên sẽ đối xử tốt với con hơn nữa còn chỉ đối tốt với một mình con.”
Lời này nghe qua thì hợp tình hợp lý nhưng lại khiến Sở Hi nghĩ đến Tiết Tiến, nhịn không được nói: “Tính cách, khó sửa lắm đúng không?”
“Phải xem là đối với ai chứ, đối với người mình thích thì đâu nỡ xấu tính.”
“……”
Lục Đại phu nhân nói đi nói lại chính là muốn Sở Hi và cặp song sinh làm dịu quan hệ, thấy sắp đến tiền viện rồi cuối cùng bà cũng thu lưới: “Thật ra trong lòng Lục Du ca ca con rất thích con nhưng thứ nhất là xấu hổ, không muốn để con biết. Thứ hai là nó quá nặng tình nặng nghĩa, nó với Lục Thâm từ nhỏ đã như hình với bóng, không nỡ tách nhau.”
Sở Hi hiểu được hàm ý trong đó, nhà họ Lục định để Lục Du ở rể tại An Dương mà Lục Du không chịu hợp tác nên muốn khuyến khích cô chủ động tấn công.
Sở Hi cười nói: “Nhưng Lục Du ca ca luôn không để ý đến con, con cũng không dám nói chuyện với huynh ấy, sợ thất bại.”
Lục đại phu nhân vội nói: “Sao lại thế được, nhi tử ta sinh ra tất nhiên ta là người hiểu rõ nhất. Nó bên ngoài lạnh lùng, trong lòng không biết vui mừng đến mức nào đâu. Nếu con không tin, cứ thử xem.”
Lục Đại phu nhân diễn xuất siêu đỉnh, lời hay ý đẹp, nói hay hơn hát, suýt nữa Sở Hi đã tin.
Chớp mắt đã đến sảnh đường tiền viện.
Vì hôm nay khách khứa đông đảo lại không tiện chia bàn nam nữ nên mọi người đều ngồi riêng một bàn, lấy Lục lão phu nhân ngồi chủ trì, các vị Thành chủ ngồi hai bên rồi bên dưới là chi thứ nhà họ Lục, các công tử đã thành hôn và cuối cùng mới đến đám tiểu bối trẻ tuổi.
Nhóm Thành chủ thấy Sở Hi, người thì khen ngợi, người thì hỏi han, người thì tặng quà. Đặc biệt là Ninh Thành chủ Tây Khâu, trực tiếp tặng Sở Hi một chuỗi ngọc phỉ thúy giống Ninh Phồn Kim, hoàn toàn coi cô như con dâu.
Theo ý lão cha, ai đến Sở Hi cũng không từ chối, nhận hết đồ rồi ôm theo đống quà đến chỗ ngồi.
Chi Tuệ và Chi Mẫn đã hứa hôn, không tiện xuất đầu lộ diện còn thứ tử thứ nữ càng không thể xuất hiện trong dịp này nên chỗ ngồi của tiểu bối chỉ có mình Sở Hi là nữ tử. Bên trái cô là Thiếu phu nhân, bên phải là chỗ để trống cho cặp song sinh, cách xa mấy người Tạ Yến Bình, Lương Xuân Sơn cả dặm.
Cách thức bày bố trận địa này hiển nhiên là do người làm chủ nhà, Lục Đại phu nhân cân nhắc suy xét kỹ lưỡng để ngăn cản Sở Hi giao lưu với những công tử thế gia có sức cạnh tranh. Còn những người không đủ sức uy hϊếp thì có Tiết Tiến đứng mũi chịu sào, được ngồi cạnh Sở Hi nhất nếu không tính cặp song sinh, tiếp theo là Ninh Phồn Kim rồi đến Tạ Thiện Trăn và Ninh Phù Lâm.
Ngồi xuống chưa được bao lâu, cặp song sinh đã dẫn lão phu nhân đến sảnh lớn. Mọi người lũ lượt đứng dậy chúc mừng, tiệc mừng thọ coi như chính thức bắt đầu.