Lung Linh đã tự tay kết liễu kẻ thù đã đối đầu với nàng suốt một trăm năm ròng rã. Năm đầu tiên sau khi hắn chết, nàng thuận lợi trở thành cường giả số một Cửu Châu, được người đời tôn vinh là ánh sán …
Lung Linh đã tự tay kết liễu kẻ thù đã đối đầu với nàng suốt một trăm năm ròng rã.
Năm đầu tiên sau khi hắn chết, nàng thuận lợi trở thành cường giả số một Cửu Châu, được người đời tôn vinh là ánh sáng của chính đạo.
Sang năm thứ hai, nàng lại bắt đầu thường xuyên mơ thấy bóng hình của kẻ thù. Trong mơ, hắn luôn mỉm cười đi theo sau lưng nàng.
Rồi đến năm thứ năm, nàng bắt đầu căm ghét cái cách hắn cứ như âm hồn bất tán, không ngừng len lỏi vào cuộc sống của mình. Sự ám ảnh đó khiến cho tất cả những chuyện mà trước đây nàng có thể nhẫn nhịn, giờ đây lại trở nên không thể chịu đựng nổi.
Rồi vào năm thứ mười, một quyết định bất ngờ đã thay đổi tất cả. Lung Linh cãi lệnh Vu Sơn để cứu lấy người được cho là muội muội của kẻ thù năm xưa. Cũng trong năm đó, nàng quyết định xuống núi, từ biệt những ngày tháng bán mạng cho Vu Sơn, để có thể một lần được sống cho chính mình.
Thế nhưng, Lung Linh nào hay biết rằng, kẻ thù của nàng - đại ma đầu Mai Trì Xuân từng một thời khuấy đảo Cửu Châu vốn chưa chết hẳn. Hắn đã sống lại, và đây cũng chính là năm thứ mười kể từ khi hắn “ra đi”. Trong lần tái sinh này, Mai Trì Xuân phát hiện ra ba sự thật khiến lòng hắn chấn động:
Thứ nhất, kẻ thù đã đối đầu với hắn suốt trăm năm, người đã tự tay gϊếŧ hắn để một trận thành danh, ấy vậy mà lại đang bị một kẻ giả mạo tự xưng là muội muội của hắn lừa gạt đến xoay mòng mòng.
Thứ hai, nàng đối với kẻ giả mạo kia lại hết mực cưng chiều, thậm chí không tiếc thân mình lao vào hiểm nguy, liều cả tính mạng để bảo vệ.
Và thứ ba, khi hắn xuất hiện với một gương mặt chỉ có năm phần giống với bản tôn, nàng lại đối xử với hắn vô cùng ân cần và hết lòng tin tưởng.
Chỉ có điều, thỉnh thoảng, nàng dường như đang nhìn xuyên qua hắn để tìm kiếm bóng hình của một người nào đó.
Trong lòng Lung Linh lúc này: [Tình đầu thế thân từ trên trời rơi xuống, đúng là quà tặng của ông trời mà!]
Và rồi, cái ngày thân phận của Mai Trì Xuân bại lộ cuối cùng cũng đến.
Khi Vu Sơn phái ba ngàn Vu giả đến vây quét, Mai Trì Xuân nhìn thấy bóng hình quen thuộc đang xuyên qua màn sương máu. Hắn không khỏi nhớ lại nhát kiếm năm xưa Lung Linh đã đâm vào mình, cũng chỉ vì vị thiếu chủ mà nàng một lòng trung thành.
"Từ trận tử chiến kề vai ở thành Đồng Mặc gia, đến lần chịu trọng thương nát xương ở Tử Sinh Trủng của Binh gia, cho đến cả việc liều mình lội nước đến cứu ta vào lúc này, tất cả đều nằm trong tính toán của nàng, đều có mục đích riêng! Lung Linh, mười năm trước chính tay nàng đã gϊếŧ ta. Nàng thật sự cho rằng chỉ cần giả nhân giả nghĩa đối tốt với ta vài ngày, là ta sẽ bỏ qua mọi chuyện cũ sao?"
"Ta chỉ hỏi chàng một câu thôi."
Thiếu nữ chạy đến cứu hắn, dải buộc tóc đã nhuốm máu, hơi thở có chút gấp gáp, cứ thế xông vào tầm mắt hắn với một ánh nhìn trong veo đến lạ.
"Mười năm trước, vào cái ngày ta gϊếŧ chàng, có phải chàng đã đến để tỏ tình với ta không?"
"..."