Chu Nhiễm nheo mắt, trước giờ cô không bao giờ muốn chịu đựng. Cô bước lên hai bước, tiện tay cầm lấy một quả táo từ đĩa trái cây. Một tay cô vòng ra sau gáy Chu Kiều giữ chặt cô ta, tay còn lại thì nhét quả táo vào miệng cô ta một cách hung hăng.
Chu Linh mở to mắt, cô ta không ngờ Chu Nhiễm lại dám động thủ trước mặt nhiều người trong nhà như vậy, nhanh chóng tiến lên can ngăn. Miệng Chu Kiều bị căng ra rất đau, cô ta lùi lại hai bước, không ngừng ho khan. “Chu Nhiễm, em quá đáng thật! Bố mẹ đang ở trong nhà đấy.” Chu Linh đỡ Chu Kiều, còn không quên chỉ trích Chu Nhiễm.
Chu Nhiễm phủi tay, cô thật sự không sợ hãi chút nào. “Thường thôi.”
Lúc này, Hứa Lương Hoa và Chu Thành Công mặt mày xanh mét từ phòng làm việc bước ra. Chu Kiều nhanh chóng chạy đến. “Mẹ, Chu Nhiễm chị ta động thủ đánh con! Chẳng qua con chỉ nói chị ta về muộn thôi mà.”
Hứa Lương Hoa lúc này đang bực mình, căn bản không có tâm trạng để giải quyết chuyện giữa bọn họ. “Thôi, tất cả về phòng mình đi.” Bà ta cau mày nhìn mọi người một cái.
Chu Kiều không ngờ mẹ lại cứ thế mà bỏ qua cho Chu Nhiễm như vậy, tức giận “hừ” một tiếng rồi lên lầu. Chu Linh không dám được nước lấn tới, cô ta đã mạo hiểm đắc tội Chu Nhiễm rồi nên cũng nhanh chóng rời đi.
Chu Nhiễm cũng lên lầu. Chuyện gì xảy ra với nhà họ Chu đều không liên quan đến cô, cô không nhúng tay vào để đẩy nhanh sự suy tàn của nhà họ Chu đã coi như là tốt lắm rồi đấy.
Buổi tối, nhà họ Chu không nấu cơm. hai người Chu Thành Công và Hứa Lương Hoa ngồi trong phòng khách. “Em nói xem sao thế này, chẳng phải việc phát triển đang tốt đẹp sao? Sao lại không cần nữa?” Chu Thành Công lấy một điếu thuốc ra, thật sự không hiểu.
Hứa Lương Hoa cau mày, lẽ ra họ nên ký hợp đồng trước, lúc đó đúng là đã chủ quan. “Lúc đó ông ta nói như vậy là có ý gì, sao em vẫn chưa hiểu rõ?”
Chu Thành Công khá là thô kệch, quay đầu nhìn về phía Hứa Lương Hoa, hỏi: “Lời gì?” “Ông ta nói vốn dĩ muốn cho chúng ta một chút thể diện. Vậy tại sao từ đầu ông ta lại định nể mặt chúng ta chứ?” Hứa Lương Hoa nghĩ mãi mà không ra.
Chu Thành Công thở dài một hơi, đáp: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, chắc ông ta chỉ nói khách sáo thôi. Ngày mai tôi sẽ đi tặng quà cho ông ta. Tuy không hợp tác, nhưng chúng ta cũng không thể đắc tội họ được.” Hứa Lương Hoa gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc.
Hai ngày sau, đợt lương thực và rau củ đầu tiên trong hệ thống của Chu Nhiễm đã có thể thu hoạch. Tiểu Thứ Nữ Thời Cổ Đại đã căn thời gian từ trước nên bắt đầu chờ đợi. Đồ vật cần trao đổi trong hệ thống đều đã chuẩn bị sẵn, lần này là một sự kiện lớn, cô ấy trả bằng vàng thỏi luôn.
Chu Nhiễm nhìn thấy giao diện hiển thị số tiền giao dịch là bốn thỏi vàng thì hơi ngạc nhiên nhưng vẫn bấm giao dịch.
Tiểu Thứ Nữ Thời Cổ Đại thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm. “Cô trồng tiếp đi nhé, lần sau tôi vẫn cần, tôi phải đi có việc đã, không thể ở lại nói chuyện phiếm với cô được.” Cô ấy gửi một tin nhắn rồi nhanh chóng đi luôn.
Chu Nhiễm có thể cảm nhận được sự bận rộn của cô ấy, lập tức bắt đầu đi mua hạt giống tiếp, sau đó tiếp tục trồng. Lần này phân bón cũng được mở khóa, vừa hay có thể dùng để đẩy nhanh tốc độ sinh trưởng. Nhưng thời gian vẫn cần xấp xỉ sáu ngày, chỉ rút ngắn được một ngày mà thôi.
Lần trước cô nạp một vạn điểm tích lũy, sau một hồi xoay sở, chỉ còn lại 8000. Chu Nhiễm để lại lời nhắn cho cô ấy, bảo cô ấy sáu ngày sau lại đến.
Chu Nhiễm nhìn đồ vật trong kho của mình, đã có kha khá tiền. Bây giờ cô mới trở về khoảng một tháng thôi. Giống như một con sóc nhỏ, không ngừng tích trữ đồ vật.
Cuộc sống của gia đình nhà họ Chu vẫn như trước, lộn xộn và hỗn độn.