“Chu Nhiễm, không phải đâu, Kiều Kiều ăn nói bộc tuệch, không có ý đó. Con đừng nghĩ nhiều, mẹ đối xử công bằng với các con mà.” Bà ta là người trọng sĩ diện, lúc trước ở nhà cũ khi không có người ngoài bà ta không thèm che giấu, nhưng bây giờ trong nhà có hai người giúp việc, đương nhiên bà ta sẽ không muốn chuyện xấu này bị tuồn ra ngoài.
“Vậy còn phòng của con?” Chu Nhiễm bấy giờ không khóc nữa, nhưng đôi mắt vẫn long lanh, chỉ chỉ vào căn phòng trên lầu hai. Hứa Lương Hoa cũng phát bực, đây là căn phòng kém nhất trong nhà, ngoại trừ căn phòng của người giúp việc. Mấy phòng khác ngoài làm phòng của bọn họ thì còn phải làm phòng cho khách. Phòng cho khách nhất định phải tốt, bởi vì khách nghỉ tại đây không sang cũng giàu, bà ta chắc chắn phải tiếp đãi thật chỉn chu.
“Nhiễm Nhiễm à, con luôn là đứa con gái ngoan nhất của mẹ. Thế này đi, bây giờ con đến ở trong phòng khách trước, ngày mai mẹ sẽ gọi thợ đến sửa sang lại căn phòng cho con.” Bà ta nở nụ cười hiền hòa, nắm lấy tay Chu Nhiễm.
Thời điểm Chu Nhiễm vào nhà họ Chu là khoảng ba năm trước, lúc đó cô cũng nhìn thấy Hứa Lương Hoa như vậy, lúc ấy cô còn tin tưởng nữa. Giờ thì chỉ cảm thấy nực cười.
“Được ạ, con cảm ơn mẹ, mẹ, mẹ cũng sẽ tự mình trang trí phòng cho con sao?” Cô nói xong còn nở nụ cười bẽn lẽn, như thể một cô gái nhỏ đang nũng nịu đòi mẹ yêu.
Chu Kiều bên cạnh thì bĩu môi, Chu Nhiễm giả tạo thật đó.
Hứa Lương Hoa lập tức gật đầu, đáp: “Đương nhiên rồi, mẹ đối xử với các con như nhau cả mà.”
Lúc này Chu Nhiễm mới gật mạnh đầu, hỏi tiếp: “Mẹ, mẹ có thể cho con một ít tiền tiêu vặt được không? Dạo này con muốn mua một cái váy, dù sao trong gia đình mình, con không thể lúc nào cũng mặc quần áo cũ của chị được, đúng không ạ?” Cô tiếp tục được đằng chân lân đằng đầu.
Hứa Lương Hoa có rất nhiều tâm cơ thủ đoạn, nhưng bây giờ cuộc sống nhà họ Chu đã không còn như trước kia nữa, tiến vào tầng lớp thượng lưu mới là điều bọn họ phải làm. Tuy rằng không muốn cho nhưng cũng vẫn phải cho.
“Được, bây giờ mẹ cho con 200 đồng nhé, con cầm trước, mua cho mình hai bộ đi.” Bà ta nói xong thì móc tờ 200 từ trong ví ra. Chu Kiều ở phía sau quan sát mà muốn trợn tròn mắt, mẹ cô ta còn không hào phóng với cô ta như vậy đâu, đưa nhiều tiền một lần như vậy.
“Mẹ, con cũng muốn mua quần áo mới.” Hứa Lương Hoa cảm thấy rất phiền, nếu không phải con nhóc này lắm miệng thì bây giờ làm gì xảy ra mấy chuyện xấu này cơ chứ?
“Quần áo con nhiều lắm rồi, tạm thời chưa cần phải mua đâu.” Chu Kiều bĩu môi, ngồi phịch lên ghế sô pha. Chu Nhiễm thì cầm 200 đồng trong tay, thật ra cô có tiền mua quần áo mới. Tuy nhiên cô vẫn đang ở đây, mặc quần áo mới thì phải có màn ra mắt.
“Con cảm ơn mẹ, buổi chiều con sẽ đi mua.” Nói xong cô bèn cầm tiền lên lầu.
“Dì Vương, dì giúp Chu Nhiễm chuyển đồ vật sang phòng cho khách trước đi.” Hứa Lương Hoa đau đầu nói.
Dì Vương “vâng” một tiếng rồi đi tới. Đồ của Chu Nhiễm cũng không nhiều, chỉ có một ít quần áo cũ và sách vở, cô dọn một tí đã xong xuôi cả rồi.
“Cô Chu Nhiễm, đồ của cô chỉ có vậy thôi sao?” Dì Vương hơi sững sờ, hai cô kia lúc dọn đồ thì nhiều lắm cơ mà.
Chu Nhiễm không để ý “ừ” một tiếng, đáp: “Dì Vương, dì vội thì cứ đi đi, cháu tự làm là xong rồi.” Nói xong, cô tự xách đồ lên bằng một tay, ra dáng lực sĩ Chu Nhiễm. Dì Vương ho khan, thấy mình thật sự không giúp được gì nên đành đi xuống.
Trong phòng khách dưới lầu một, Chu Kiều và Hứa Lương Hoa đang nói chuyện. Chu Nhiễm mang đồ của mình đến phòng cho khách, quả nhiên tiện nghi trong phòng khách đầy đủ hơn phòng cô rất nhiều.
Vén rèm ra còn có một ban công nhỏ, ghé vào trên lan can, cô nghĩ, Hứa Lương Hoa ghét mình đến mức nào cơ chứ, tìm bừa một góc phòng rồi cứ thế mà đuổi cô vào. Tưởng cô chưa hiểu chuyện gì sao. Cô nghĩ vậy một chút rồi lắc đầu, không sao cả, sau này nhà họ Chu còn đầy trò vui để xem.