Sáng nay Trần Phi không hề đi đâu mà ở trong tiệm chờ Chu Nhiễm. Khi thấy cô đến, ông ta lập tức tiến gần và nói: “Vào trong nói chuyện.”
Chu Nhiễm đi theo vào. “Lần này cháu lại mang một ít đồng vàng tới, chú Trần xem hộ cháu với ạ.”
Trần Phi vô cùng tán thưởng viên ngọc Chu Nhiễm này, cô gái này thật sự không hề đơn giản. Ông ta cảm thấy Chu Nhiễm sẽ làm như vậy, một là ông ta tin tưởng vào nhân phẩm của bản thân, hai là ông ta cũng có đủ năng lực để bảo vệ bản thân mình nữa.
Suy đoán của ông ta gần đúng với những gì Chu Nhiễm nghĩ. Lần này lại bán được xấp xỉ mười vạn đồng.
“Cháu chuẩn bị bao nhiêu tiền để mua nhà?” Trần Phi đem tất cả số tiền mặt mà ông ta đang có lại đây, tổng cộng mười bảy vạn.
Chu Nhiễm suy nghĩ một chút rồi đáp: “Gần như là toàn bộ, nhưng cháu muốn giữ lại một vạn, dùng để chi tiêu vào ngày thường.” Thật ra là để nạp tiền vào hệ thống, dù sao cô cũng cần điểm tích lũy mà.
Trần Phi không nghĩ Chu Nhiễm sẽ bằng lòng bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua một căn hộ. “Được, chú có một chỗ này, người thường không có quan hệ thì không mua được đâu. Vừa hay chú quen người này, hay là bây giờ chú dẫn cháu qua xem nhà nhé.”
Chu Nhiễm đồng ý không hề nghĩ ngợi. Trần Phi lấy một bó tiền bên trong ra, tầm khoảng một vạn, đưa cho Chu Nhiễm.
“Chú cầm giúp cháu số tiền này nhé.” Nói rồi hai người đi ra ngoài, xe cũng đã chuẩn bị xong.
Chu Nhiễm chưa ngồi lên chiếc xe này bao giờ dù đã xem rất nhiều, cảm thấy vô cùng mới lạ. Trần Phi thấy vẻ mặt bỡ ngỡ của Chu Nhiễm, cô biết mở cửa thế nào, ngồi ra sao, nhưng biểu hiện của cô thì lại có vẻ chưa từng được ngồi.
Tài xế khởi động xe. Trần Phi mở lời: “Chú giới thiệu một chút về khu nhà này. Chủ đầu tư là một người bạn của chú, phòng ốc không tính là độc đáo nhưng hoàn cảnh rất tốt, an ninh cũng vô cùng đảm bảo.”
Chu Nhiễm gật đầu, cô biết nơi ở mới mà nhà họ Chu dọn đến là căn biệt thự đầu tiên, nhưng cô ở một mình nên cũng không có nhiều yêu cầu lắm, dù sao về sau sẽ đổi mà.
Không lâu sau thì xe đến nơi. Chu Nhiễm xuống xe, đứng trước căn biệt thự, nhìn cái tên trước mặt. “Lam Tinh Uyển”. Cô đọc thầm trong lòng, cái tên này khá là quen thuộc.
“Đi thôi, vào trong trước đã, sáng nay chú đã cho người đến nói chuyện rồi.” Trần Phi dẫn Chu Nhiễm đi vào căn biệt thự. Bên trong lập tức có chuyên gia ra tiếp đãi, đưa bọn họ vào phòng khách riêng.
“Ông Trần, chúng tôi đã sắp xếp xong xuôi quy trình xem phòng. Bên này là một số căn hộ có vị trí tốt cho ngài cân nhắc.” Người môi giới tỏ ra cung kính với Trần Phi.
Từ lúc bước vào đến giờ Chu Nhiễm vẫn chưa nói lời nào, cô đã nhớ ra nơi này là ở đâu. Đây chính là khu nhà có tính bảo mật tốt nhất ở Hải Thành, hiện giờ có lẽ vẫn chưa được rao bán. Nếu không nơi này sẽ không chỉ có lác đác vài người như vậy.
“Căn chúng tôi dẫn ngài đi xem nằm ở vị trí tòa nhà đẹp nhất, hiện giờ nếu mua một căn sẽ được tặng kèm một số thiết bị gia dụng cần thiết, cũng có cả trang trí nội thất trong phòng. Nếu là người ngoài, mua nhà sẽ được tặng hộ khẩu.” Người môi giới giới thiệu dọc đường đi.
Chu Nhiễm nghe đến đây thì đột nhiên nhớ ra hộ khẩu của cô đúng thật không nằm ở Hải Thành, là ở vùng nông thôn, nhưng thủ tục chuyển khẩu ra khỏi thôn đã làm xong mà Chu Thành Công lại quá bận nên vẫn chưa nhập khẩu vào nhà bọn họ. Hiện giờ hộ khẩu của cô vẫn đang vô chủ.
“Thế nào cũng có thể nhập khẩu được sao?” Người môi giới nghe thấy Chu Nhiễm mở miệng nói câu đầu tiên thì vội vàng gật đầu.
Chu Nhiễm gật đầu, thế thì cô yên tâm rồi, bây giờ mà dời hộ khẩu ra, nếu muốn xóa bỏ quan hệ với nhà họ Chu thì phải làm cho triệt để.
Mọi người chuyện trò, chẳng mấy chốc đã đến nơi. “Đây là căn thứ nhất, bây giờ đang ở lầu 19, một vị trí đẹp, mặt này là cửa kính lớn sát đất, phong cách trang trí theo kiểu hơi Tây.” Người môi giới bắt đầu giới thiệu đủ thứ.