Chương 21: Đòi tiền cũng là một nghệ thuật

Chu Nhiễm biết cô ta cố ý, đây là đổi cách khác để bắt chẹt cô đây mà. Cô nghe vậy thì đi rửa tay sau đó ngồi xuống, bắt đầu ăn cơm.

“Chị à, chị đừng diễn kịch trước mặt em nữa, trong phòng này chỉ có mỗi hai chúng ta, chị có diễn thì cũng làm gì có ai nhìn đâu chứ. Em cho chị hai lựa chọn, một là chị đưa tiền cơm thuộc về em cho em, hai là chị mua cơm cho em đúng giờ. Đừng làm mấy trò mèo này nữa, nếu không em sẽ vô tình mà tiết lộ chuyện chị đã làm ra ngoài đó.”

Chu Linh lập tức trở nên hoảng loạn, cái trán trơn bóng bắt đầu đổ mồ hôi. Cô ta đáp trả: “Chị đã làm gì, em đừng nói hươu nói vượn.”

Chu Nhiễm thấy món hủ tiếu xào của cửa hàng này khá hợp khẩu vị.

“Ơ kìa, chị hai, chị quên mất hồi kỳ 1 chị đi hẹn hò với cậu bạn trai kia à? Em không những nhìn thấy mà còn nhớ rõ lắm, còn thấy cả chuyện khác nữa kia kìa. Chị nghĩ nếu em nói ra thì sẽ ra sao đây nhỉ.”

Chu Linh nắm chặt lòng bàn tay. Cậu bạn trai kia Chu Linh không nghĩ sẽ cùng cậu ta hẹn hò, vì ngoài ngoại hình ưa nhìn một chút thì gia cảnh nhà cậu ta rất đỗi bình thường, không phải mục tiêu mà cô ta hướng đến. Ngày đó là do cậu ta nói sẽ cầm một số tiền nên cô ta mới đi ra ngoài theo.

Sau khi suy nghĩ một hồi, cô ta ngẩng đầu nhìn Chu Nhiễm rồi lấy tiền cơm từ trong túi ra, nói: “Cũng không nhiều lắm đâu, sau này chúng ta còn phải chuyển nhà nữa, dì cũng đã nói rồi.” Dứt lời, cô ta thả hai mươi đồng tiền xuống bàn sau đó đứng dậy rời đi.

Chu Nhiễm cầm hai mươi đồng lên, đúng là lấy được tiền từ trong tay Chu Linh quả là khó mà. Cơm nước xong xuôi, cô trở lại phòng mình, đọc sách là thích nhất.

Buổi sáng hôm sau, Chu Nhiễm thu hoạch đám lương thực mới. Chất lượng cũng không tồi. Nhị Sư Huynh Tu Tiên lại mua một ít gạo và lúa mì, vừa ra tay là đã chi hai mươi đồng vàng. Tiểu Thứ Nữ Thời Cổ Đại mua hai mươi cân, có vẻ căn bếp của cô ấy cũng không cần nhiều đến thế. Sau đó cô ấy tặng lại một chiếc ngọc ban chỉ.

Đến lượt Nữ Chiến Sĩ Tận Thế thì mọi thứ lại khác. Lần này Chu Nhiễm đem ra 500 cân gạo và lúa mì. Ngoài phần mà Tiểu Thứ Nữ và Nhị Sư Huynh mua thì cô ấy lấy hết.

Chu Nhiễm cứ nghĩ lần này lại là một đống đồ vật gì đó.

“Cái này là tôi hỏi xin cấp trên của tôi đó, là châu báu loại tốt nhất, cô nhìn xem cô có cần không?” Sau khi gửi, cô ấy còn đính kèm một biểu tượng mặt cười. Chu Nhiễm che miệng khẽ cười mỉm, cô cũng rất vừa lòng với những thứ lần trước.

“Được hết, những loại thuốc lần trước cô đưa cho tôi cũng vô cùng hữu dụng.”

“Vậy là tốt rồi, tôi còn sợ cô không dùng đấy. Những loại thuốc đó khi nào cô sử dụng cũng được, ở chỗ bên này của chúng tôi nó vốn được cấp cho người thường mà.” Nữ Chiến Sĩ Tận Thế lại dặn dò một lần nữa.

Chu Nhiễm giao dịch với cô ấy xong thì phát hiện ra có lẽ vì mình khen thuốc của cô ấy dùng tốt nên lại được cô ấy tặng kèm thêm rất nhiều. Đối với thời tận thế mà nói thì lương thực lại càng trở nên quý giá hơn.

Sau đó cô nhìn đến mảnh đất mới được hệ thống khai phá, dùng điểm tích lũy để mở khóa hết các hạt giống có thể rồi bắt đầu thao tác trồng trọt.

Lần này thì năm ngày sau mới có thể thu hoạch, hơn nữa điểm tích lũy cũng chỉ còn lại hơn bốn trăm, lại còn phải dùng rất nhiều.

Sau khi Chu Nhiễm hoàn thành xong công việc trong hệ thống thì tính toán thời gian rồi đi ra ngoài. Lần này cô chỉ mang theo hai mươi đồng vàng, còn chiếc ngọc ban chỉ thì giữ lại trước đã. Chu Linh và Chu Kiều thì hiếm khi không ra khỏi nhà, ở trong phòng sắp xếp hành lý của bản thân.

Chu Kiều vì nóng lòng chuyển sang nhà mới mà cũng không có thời gian để nói chuyện cùng Chu Nhiễm. Tâm trạng của Chu Nhiễm cũng không tồi, cô nghĩ mình cũng sẽ có nhà mới rất nhanh thôi.