Chương 20: Cháu định mua nhà, chú giúp được chứ?

Sau khi cô vào phòng thì lập tức lấy đồ vật của mình ra, cô không mang vòng ngọc theo vì chất lượng khi lấy ra từ hệ thống có vẻ khá tốt, cô muốn tặng cho mẹ, dù sao ngọc cũng dưỡng người.

“Đây là mười đồng vàng, một cái trâm vàng, phiền ông Trần nhìn thử.” Trần Phi ngồi phía đối diện, duỗi tay cầm mấy thứ này lên ngắm nghía. Trâm vàng được chế tạo vô cùng tinh xảo, tuy không xác định được là ở triều đại nào nhưng ông ta có thể chắc chắn rằng hàm lượng đầy đủ.

“Cô Chu, cô muốn bán hết chỗ này à?” Chu Nhiễm gật đầu, nói: “Ông Trần, ông không cần gọi tôi là cô Chu làm gì cho khách sáo cả, cứ gọi tôi là Chu Nhiễm được rồi.”

Trần Phi cười ha ha, đáp: “Được, Chu Nhiễm, hàm lượng mấy thứ này của cô đã đủ rồi, giá tiền sẽ tính theo mỗi khắc nhé, để tôi đi lấy cân.”

Chu Nhiễm gật đầu, ngồi xuống. Vừa uống được một ngụm trà thì Trần Phi đã tới. Ông ta bắt đầu cân trọng lượng.

“Chu Nhiễm, tôi muốn hỏi cái này, cô bán những thứ này đi là vì đang cần tiền gấp sao?” Trần Phi thực sự tò mò, khi điều tra cô gái này thì thấy cô rất bình thường, không có chỗ nào kỳ lạ cả.

Chu Nhiễm nghĩ mình muốn mua nhà, hơn nữa chắc chắn lần sau cũng sẽ lại đây để bán thứ khác, không bằng nói trước thì hơn. Đời trước cô cũng đã hiểu một chút về nhân cách của Trần Phi rồi, khá đáng tin.

“Không giấu gì ông, tôi đang định mua nhà.”

Trần Phi là người thông minh, hơn nữa cũng đã lớn tuổi, nghĩ đến việc cô mới quay về từ nông thôn, cuộc sống trong nhà có vẻ cũng không được tốt lắm.

“Được, nếu cô tin tôi, tôi đề xuất thế này.”

Chu Nhiễm biết ngay ông ta sẽ nói như vậy, bèn đáp: “Được, vậy nhờ chú Trần đề xuất cho tôi một chút, tuổi tôi còn nhỏ, cũng chưa biết nhiều, đành mặt dày đến làm phiền chú.”

Trần Nhiễm tán thưởng số vàng trong tay, cảm thấy Chu Nhiễm càng ngày càng hợp ý mình. Cô gái này thông minh lại khéo léo, hào phóng lại biết đối nhân xử thế, nhìn thế nào cũng không giống người mà hai vợ chồng Chu Thành Công có thể sinh ra.

“Được, nếu cháu đã gọi chú là “chú” rồi thì chắc chắn chú sẽ để ý cho cháu thật tốt. Ngày mai cháu lại qua đây, chú dẫn cháu đi xem khu nhà mới. Mua nhà sẽ được đưa hộ khẩu và các đồ dùng gia dụng mới nữa, còn về khoản trang trí nhà, thật ra chú cũng quen một vài đội thợ, có thể giúp cháu một tay.”

Chu Nhiễm bây giờ lại có thêm kiến thức mới về Trần Phi, bảo sao xung quanh người ông ta toàn khí chất của một giang hồ, lại còn rất trọng tình trọng nghĩa, là người tốt.

“Vậy cháu cảm ơn chú Trần trước.” Trần Phi cân đo một lúc rồi đưa số cân cho Chu Nhiễm xem.

“Cái trâm vàng này của cháu cộng với cái đồng vàng kia tổng cộng là hai cân, một ngàn lạng (tương đương với 1000 khắc). Bây giờ theo giá vàng của thị trường là 70 tệ một lạng, nhiều như vậy thì sẽ khoảng 7 vạn nhân dân tệ, chú đưa cho cháu tiền mặt thì cháu có thể tự mang đi được không?”

Chu Nhiễm tính toán, cô có thể, giao dịch thứ hai đã kiếm được 7 vạn nhân dân tệ rồi. Nếu dựa vào giá nhà hiện tại, cô có thể mua được một căn hộ 70 mét vuông, dù là loại nhỏ nhất. Tuy nhiên, ngày mai có thể thu hoạch thêm lương thực mới, hẳn là sẽ kiếm thêm được mấy đồng, cộng vào chắc sẽ đủ.

“Vậy phiền chú Trần giữ giúp cháu với ạ. Ngày mai cháu sẽ đến, có lẽ sẽ có thêm hàng mới.”

Trần Phi biết ai cũng có bí mật riêng, nên cũng không hỏi thêm gì nhiều. Hơn nữa, ông ta làm nghề này mà, Chu Nhiễm có mấy món đồ này có thể bán cho ông ta thì còn gì bằng chứ.

Trần Phi tiễn Chu Nhiễm ra cửa, còn dặn dò nhân viên cửa hàng một tiếng, nếu cô bé này đến thì lập tức thông báo cho ông ta.

Chu Nhiễm cũng chẳng có nơi nào đặc biệt để đi, nên về thẳng nhà. Chu Linh đã ở nhà, cô ta có vẻ hơi áy náy nhìn Chu Nhiễm, nói: “Ngại quá, hôm nay chị ở bên nhà mới lâu quá nên quên thời gian, quên mua bữa trưa cho em rồi, chị vừa mới mua về đấy, em mau ra ăn đi.”