Chương 17: Chỉ là cắt tóc thôi mà

Chu Nhiễm nhìn mình trong gương, quả thật như biến thành một người khác. Đã mấy chục năm cô không được ngắm nghía kỹ xem mình trông ra sao rồi, đẹp hay không, thật ra cô cũng không biết, đều là do người khác nói mà thôi.

“Cảm ơn cô chủ.”

Bà chủ Trịnh tết xong hai bím tóc thì đỡ đầu Chu Nhiễm, nhìn vào trong gương.

“Sạch sẽ lại gọn gàng, rất đẹp.”

Chu Nhiễm Thính Ngữời khác khen mình đẹp thì cảm thấy rất vui.

“Bao nhiêu tiền ạ?”

Bà chủ Trịnh cười ha hả, một tệ là được.

Chu Nhiễm móc ra một tờ giấy bạc mười tệ đưa cho bà.

Bà chủ Trịnh cầm tiền rồi đi vào trong trả lại tiền lẻ.

“Lần sau muốn cắt tóc thì cứ lại đây, đảm bảo cô cắt cho cháu càng ngày càng đẹp.”

Chu Nhiễm nhận lấy tiền lẻ được trả lại, gật gật đầu, sau đó ra khỏi tiệm cắt tóc. Cô cảm thấy đẹp hay không cũng không quan trọng, chủ yếu là mát mẻ hơn nhiều.

Chu Kiều nhìn thấy Chu Nhiễm trở về thì hơi kinh ngạc, sao chị ta lại thay đổi sang dáng vẻ khác thế này.

“Chị đi cắt tóc à?”

Chu Nhiễm “ừ” một tiếng, lấy một quả cà chua từ trong bếp ra rửa sạch, sau đó bắt đầu ăn.

Chu Kiều thu vẻ mặt kinh ngạc lại, lặng lẽ liếc trộm một lúc, cho đến khi Chu Nhiễm về phòng.

Cô ta bất giác nhớ lại khoảnh khắc Chu Nhiễm mặc chiếc váy xinh đẹp kia, đứng ở cửa nhà cô ta lúc trước.

Từ cái nhìn đầu tiên, cô ta đã không thích Chu Nhiễm.

Chu Nhiễm từ nông thôn đến, trước đây cô ta cũng từng muốn đối xử tốt với cô. Nhưng chính vì Chu Nhiễm từ nông thôn đến, nghe nói đã chịu rất nhiều khổ cực, mà chị ta lại rất xinh đẹp, ăn mặc cũng rất thời thượng, sau này học hành cũng rất giỏi giang. Còn có bạn học nam chạy đến hỏi, Chu Nhiễm lớp một mới chuyển trường đến có phải là chị của cô ta không.

Sự ghen ghét một khi đã nảy mầm thì giống như một sợi dây leo, vươn dài vô tận. Sau này Chu Nhiễm thay đổi, chỉ có thể mặc quần áo cũ của chị cả, trông có vẻ cũng ngày càng khó coi, chỉ có thành tích là vẫn tốt. Nhưng như vậy đối với cô ta mà nói, cũng không còn là mối đe dọa lớn nữa rồi, nên cô ta cũng không quan tâm.

Sau này cũng không có bạn học nam nào đến hỏi về Chu Nhiễm nữa, điều cô ta nghe được nhiều nhất chính là con Chu Nhiễm chỉ biết học, lớn lên khó coi, thậm chí còn rất xấu.

Buổi tối cô cũng không ra ăn cơm, lấy cớ không khỏe để từ chối nhưng thực ra là do buổi chiều cô ăn bát mì kia quá no rồi, ban ngày lại ăn rất nhiều hoa quả nữa.

Buổi tối Chu Kiều lén lút chạy sang phòng Chu Linh.

“Chị cả, em cảm thấy Chu Nhiễm thay đổi rồi, chị ta đi cắt tóc, trông cũng khá xinh đẹp đấy.” Cô ta vừa nói vừa ngồi xuống mép giường Chu Linh, cảm thấy hơi khó chịu.

Chu Linh đang tự mình thoa kem dưỡng, cô ta rất trân trọng làn da của mình.

“Kiều Kiều, em đừng có suốt ngày nhìn nó nữa, nó chẳng qua chỉ là một đứa từ nông thôn đến thôi. Cả đời này nó cũng sẽ không vượt qua được em đâu, lại không lớn lên bên cạnh cha mẹ, tình cảm của cha mẹ dành cho nó chắc chắn không bằng hai chúng ta được.”

Chu Linh hào sảng nói, cô ta cảm thấy Chu Nhiễm không tạo thành mối đe dọa gì đối với mình được.

Chu Kiều được an ủi một hồi, trong lòng mới dễ chịu hơn một chút, lại nghĩ đến một chuyện khác.

“Chị cả, chị nói đến lúc đó mẹ có chia cho chị ta một phần tiền trong nhà không?”

Lúc này Chu Linh đã thoa kem dưỡng xong, quay người nhìn về phía Chu Kiều.

“Em nói xem em có ngốc không chứ, chỉ cần sau này em gả được vào nhà tốt, đương nhiên mẹ sẽ đem hết những thứ tốt trong nhà cho em rồi, em nói có phải không?”

Chu Kiều nghe đến chủ đề này thì hơi ngượng ngùng, nhưng cô ta cảm thấy chị cả nói rất đúng.

“Được rồi, em hiểu rồi, vậy em về phòng trước đây.”

Chu Linh cười gật đầu.

Chu Nhiễm hoàn toàn không biết mình chỉ cắt một mái tóc mà đã khiến Chu Kiều căng thẳng như vậy.

Cô thì lại ăn ngon, ngủ kỹ, học giỏi.