Chương 37: Ghen ghét

Đây cũng chính là lý do kiếp trước bọn Đỗ Thanh Việt cuối cùng có thể thoát khỏi bí cảnh.

“Mộc sư thúc, ngươi cùng chúng ta đi. Các đệ tử khác đều lui lại!” Đỗ Thanh Việt mở miệng chỉ huy.

Những đệ tử sơ giai kia, trước mặt yêu thú cấp tám căn bản chỉ là châu chấu đá xe, lui đến nơi an toàn mới là quan trọng nhất.

Những người khác cũng hiểu đạo lý này, đều lần lượt lùi về phía sau, cũng không quên kéo theo những đệ tử đã mềm chân ngã trên đất.

Trên chiến trường lúc này chỉ còn lại ba người đối phó với con Xích Điểu này.

Đối mặt với yêu thú cấp tám, không ai dám khinh suất, nhưng dù vậy cũng nhanh chóng rơi vào thế hạ phong.

Mộc Thiển Thiển mấy lần đều nhờ Đỗ Thanh Việt sử dụng pháp bảo mới miễn cưỡng tránh được công kích của Xích Điểu.

Pháp bảo của nàng ta không ít, nhưng lần này vì đến bí cảnh Linh Hoa đơn giản nhất, căn bản không mang theo nhiều.

Đương nhiên so với những chuyện này, trong đầu nàng ta càng nghĩ nhiều hơn, Sở Tranh làm sao biết được? Làm sao biết nơi đây sẽ có nguy hiểm? Tính toán ra? Chỉ bằng nàng? Sao có thể?

Còn nữa...

Mộc Thiển Thiển lại nhìn Sở Tranh một cái, tại sao? Nàng trông như có thể ứng phó nổi?

Thực lực thật sự của Sở Tranh thậm chí còn không bằng nàng ta và Đỗ Thanh Việt, chẳng qua nhờ vào thân phận của Lục Vân Chi, mới có được vị trí trưởng lão mà ngay cả nàng ta cũng không có.

Vì cái gì lúc này mình đã mấy lần phải nhờ Đỗ Thanh Việt trợ giúp, mà nàng lại vẫn có thể kiên trì?

Trong lúc phân tâm, Xích Điểu vừa vặn trực tiếp phun thẳng ngọn lửa về phía nàng ta, Mộc Thiển Thiển không kịp phản ứng, vẫn là một bức tường băng ngang trước mặt, thay nàng ta ngăn cản công kích trong chốc lát.

Lần này, người ra tay chính là Sở Tranh.

Sở Tranh không hiểu nổi, đối mặt với một con quái vật như vậy, Mộc Thiển Thiển lấy đâu ra dư lực để thẫn thờ.

“Tập trung vào.”

Nàng nhắc nhở một câu, giọng điệu không hề có chút nịnh nọt cẩn trọng mà Mộc Thiển Thiển quen thuộc, ngược lại mang theo sự lạnh lùng nào đó.

Mộc Thiển Thiển vốn luôn biết, vẻ cao ngạo băng thanh của Sở Tranh trong mắt người khác chỉ là giả tạo, thật ra nàng chỉ là một kẻ tự ti thấp hèn như chuột cống mà thôi, sao dám ăn nói với mình như vậy?

Nghĩ đến đây, nàng ta không khỏi nghiến chặt răng.

Sở Tranh thì chẳng buồn suy đoán nàng ta đang nghĩ gì, nàng lại một lần nữa cảm nhận được dòng chảy của tâm pháp Hạo Nhiên, chiêu thức kiếm pháp dưới sự gia trì của tâm pháp dường như nhanh hơn bình thường, hoặc có thể nói động tác của Xích Điểu trong mắt nàng đã chậm lại.

Điều này khiến công kích của nàng tuy không gây nhiều thương tổn cho Xích Điểu, nhưng ít nhất cũng né tránh được dễ dàng hơn.

Tâm pháp lúc linh lúc không, cũng không biết rốt cuộc có quy luật gì.

Dù thế nào đi nữa, trận chiến này đối với ba người mà nói đều vô cùng vất vả.

Cứ tiếp tục thế này không ổn, không biết có thể trụ đến lúc bí cảnh đóng lại không. Mộc Thiển Thiển đột nhiên lên tiếng: “Ta có trận pháp Dao Trì ở đây.”

Sở Tranh hơi nghiêng đầu.

Đỗ Thanh Việt nghe vậy cũng vui mừng: “Thật sao? Nếu có thể bày trận Dao Trì, chúng ta sẽ kìm chân được nó.”