Sở Tranh khẽ mấp máy môi.
Thật ra ở kiếp trước, Đỗ Thanh Việt không chỉ giúp nàng một lần.
Khi nàng vừa trốn khỏi tông môn, bị toàn bộ tiên môn truy bắt, đã gặp được Đỗ Thanh Việt. Cậu cũng nhìn nàng chằm chằm một hồi, rồi đột nhiên ném qua một nhẫn trữ vật.
Vốn định nói gì đó nhưng phát hiện có đệ tử khác đến gần, cậu chỉ vội nói: “Ngài đi trước đi, ta sẽ dụ những người khác đi, có thời gian sẽ tìm ngài.”
Cũng nhờ nhẫn trữ vật đó, trước khi gặp Liễu Nhất Bạch, nàng mới có thể trốn thoát những lần truy sát của yêu thú.
Về sau... chính là lần gặp mặt cuối cùng.
Lần trước, Lục Vân Chi không trả lời câu hỏi của nàng, Sở Tranh cũng không dám hỏi lại, không biết cuối cùng cậu có bị mình liên lụy hay không.
Nhưng dù thế nào, nàng cũng đã chịu ân tình của cậu.
“Những lời Sở sư thúc dặn, ta đều ghi nhớ rồi.”
Nghe cậu nói vậy, Sở Tranh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cắt đứt linh thức.
Bên này, Đỗ Thanh Việt suy nghĩ một lúc về lời của Sở Tranh.
Dù lời nàng nói có hơi không đầu không đuôi, nhưng bí cảnh Lăng Hoa mỗi tháng mở một lần, cũng không phải là nơi bắt buộc phải đến.
Trong lòng vừa quyết định xong, quay đầu lại, lại bất ngờ thấy Lục Vân Chi đứng phía sau.
Ánh mắt nam nhân dường như vẫn dừng lại ở khoảng không, là vị trí hư ảnh của Sở Tranh lúc nãy.
Lục Vân Chi lần này không cùng Sở sư thúc ra ngoài, kể từ sau khi đại điển kết thúc, Sở sư thúc rời khỏi tông môn, dường như hắn chưa từng bước chân ra ngoài.
Đỗ Thanh Việt nhớ đến Tuyết Lai Phong hiện giờ đã hoàn toàn bị ma khí bao phủ.
“Lục sư thúc.”
Lúc này, ánh mắt Lục Vân Chi nhìn cậu mang theo vài phần quái dị.
Uy áp khó chống đỡ từ một người có tu vi vượt xa mình khiến chân Đỗ Thanh Việt run nhẹ, cậu dồn hết sức lực mới đứng vững không quỳ xuống.
“Ta muốn tìm sách về Phích Lịch Chưởng.” Một lát sau, Lục Vân Chi thu hồi uy áp, chậm rãi lên tiếng.
Sách trong Tàng Thư Các cũng mở cửa cho hắn, dĩ nhiên, chỉ là những cuốn có thể tìm thấy bên ngoài, không có gì đáng giấu diếm, Phích Lịch Chưởng này lại càng như vậy.
“Xin Lục sư thúc đợi một lát.”
Đỗ Thanh Việt mặt không đổi sắc bước về phía giá sách, từ đó hoàn toàn quay lưng lại với Lục Vân Chi, không hề phòng bị, bất cứ lúc nào cũng có thể bị một kích đoạt mạng.
Cậu có thể cảm nhận được luồng khí âm lãnh phát ra từ phía sau.
Khác với uy áp lúc nãy, lần này là sát ý nồng đậm. Nhưng Đỗ Thanh Việt ngay cả phòng ngự tất yếu cũng không có, nếu Lục Vân Chi thực sự muốn lấy mạng cậu, mọi chống cự đều vô ích.
Cho đến khi cậu lấy được sách, quay trở lại trước mặt Lục Vân Chi.
“Lục sư thúc.”
Lục Vân Chi liếc nhìn cậu một cái, rồi mới nhận lấy.
“Xin Lục sư thúc nhớ hoàn trả đúng hạn, nếu có hư hỏng, mất mát hoặc muốn gia hạn mượn, đều cần báo trước.”
Nam nhân lần này chẳng thèm đáp, quay người rời đi, xuyên thấu qua bóng lưng, Đỗ Thanh Việt đều có thể nhận ra được sự tức giận và oán niệm nồng đậm của đối phương, cậu thầm thở dài, nhưng trong lòng lại nảy sinh nghi hoặc.
Kỳ quái, từ đại điển tới nay, quan hệ của hai người này, thật sự rất kỳ quái.
---
Sở Tranh không dừng lại nữa, rất nhanh đã làm xong nhiệm vụ của mình, nhưng cũng không lập tức trở về.
Nàng đi đến địa điểm của bí cảnh Lăng Hoa, vừa đúng lúc bí cảnh mở ra. Sở Tranh vẫn không yên tâm, nàng phải xác nhận rõ Đỗ Thanh Việt đã đến hay chưa.
May mắn là có đệ tử của môn phái khác ở gần đó trông thấy, liền nói với nàng quả thật thấy Đỗ Thanh Việt đi vào, nhưng chỉ có một mình cậu.
Nghe xong, nhưng không hoàn toàn tin.
Nàng chỉ suy nghĩ giây lát, rồi cũng quả quyết bước vào bí cảnh.