Chương 1: Ma tôn thành thân

Đã hai tháng nay Sở Tranh chưa từng nhìn thấy ánh mặt trời.

Hôm nay là lần đầu tiên nàng mở cánh cửa gỗ này vào ban ngày, tiếng “kẽo kẹt” vang lên, khoảnh khắc vừa bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, ánh dương đã lâu không gặp liền ào ạt chiếu xuống, in bóng dáng gầy yếu của nàng lên mặt đất.

Sở Tranh nhìn chằm chằm vào cái bóng của chính mình rất lâu, rõ ràng chỉ là một cái bóng không mang chút hình hài thực thể nào, vậy mà nàng lại giống như xuyên qua đó nhìn thấy chính bản thân mình đã biến dạng đến không còn nhận ra.

Ánh mặt trời chẳng mang đến chút hơi ấm nào, ngược lại còn xuyên qua lớp khăn mỏng trên mặt, khiến nơi ấy đau nhói từng hồi.

Mãi cho đến khi có thứ gì đó từ trên không lả tả rơi xuống, ánh mắt Sở Tranh mới dời sang, thì ra là những chiếc túi gấm đỏ lần lượt rớt xuống.

Nàng lại ngẩng đầu lên, chỉ thấy một chiếc phi thuyền khổng lồ tinh xảo đang lững lờ bay qua bầu trời cao, trên phi thuyền, lá cờ thuộc về Ma Tôn Ma giới vô cùng nổi bật.

Những chiếc túi gấm chính là được rải xuống từ phi thuyền ấy.

Sở Tranh hơi ngẩn người, đến khi hoàn hồn lại thì tay đã vươn ra.

Bàn tay kia thực sự chẳng giống tay người, gầy guộc đến mức chỉ còn da bọc xương, khi vươn ra, một chiếc túi gấm tự động rơi vào lòng bàn tay Sở Tranh.

Đây là...

Tin tức về hôn lễ của Ma Tôn Lục Vân Chi, Sở Tranh nhìn thấy một cái tên khác - Đường Tịch Nguyệt.

Hiện tại thiên hạ đều biết, đó là người trong lòng Lục Vân Chi.

Trong túi gấm ngoại trừ tin tức kết hôn còn có vài thứ khác, may mắn thì còn có cả linh thạch.

Bởi vậy bên ngoài lúc này rất náo nhiệt, tiếng ồn ào tranh đoạt của dân chúng vang vọng khắp nơi, Sở Tranh đứng ở sân cũng có thể nghe thấy.

Vòng đi vòng lại, cuối cùng bọn họ vẫn thành thân.

Sở Tranh vẫn còn nhớ rõ, tiểu cô nương kia từng không cam lòng đứng trước mặt nàng nói: “Người ngài ấy thích rõ ràng là ta! Ta không hiểu vì sao ngài ấy lại ở bên ngươi, nhưng ta không thể buông tay!”

“Trừ khi ngài ấy thực sự thay lòng đổi dạ, bằng không ta không cam tâm, ta không tin mình sẽ thua!”

Lúc ấy, Sở Tranh chỉ coi nàng ta là đứa trẻ không hiểu chuyện, cười nhạt cho qua.

Hiện giờ xem ra, trò cười lại chính là mình.

Nàng ta là người thắng.

Tiểu cô nương nói không sai, Lục Vân Chi ở bên nàng quả thật là có nguyên nhân.

Mà kết quả ngày hôm nay, cũng coi như người có tình cuối cùng vẫn sẽ về bên nhau.