Trong gương đồng, thiếu nữ khẽ chau mày. Khuôn mặt trắng như tuyết, chẳng vương một hạt bụi trần, lúc này lại thoáng nhuốm vẻ sầu muộn. Dù chẳng điểm phấn tô son, dung nhan ấy vẫn diễm lệ vô ngần.
Mày cong như nét vẽ, răng trắng như ngọc. Giữa trán điểm một nốt ruồi son đỏ thắm, xinh đẹp đến rực rỡ, tựa như có ai cố tình điểm châu sa lên giữa mi tâm.
Nàng khoác trên người chiếc váy dài màu hồng sen, điểm họa tiết cành hoa uốn lượn. Ngoài váy là áo sa mỏng dệt kim tuyến, nhẹ nhàng mà sáng lấp lánh. Vóc người thướt tha, uyển chuyển như liễu trong gió.
Vẻ đẹp ấy, đến cả đám nha hoàn ngày ngày gần gũi hầu hạ cũng không khỏi ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Nhan sắc ấy, thật sự là thiên hương quốc sắc. Dù nàng đang chau mày ủ dột, thì tất cả cảnh vật xung quanh cũng như bị nàng làm cho lu mờ.
Tựa như tiên tử bên Phật tổ Quan Âm hạ phàm, linh khí đất trời như tụ cả vào thân thể một người – chính là cô nương của họ.
---
Cùng lúc đó, tại vùng ngoại ô phía nam kinh thành.
Trời phương xa rực đỏ, giống như những đám mây lửa cháy lan trên nền trời.
Một cỗ xe ngựa mui gấm đang chầm chậm lăn bánh trên con đường trải sỏi. Bánh xe sơn đỏ, sáu góc mạ vàng, khung mui thêu hoa văn rồng mây, trông vô cùng sang quý.
Đoàn tùy tùng theo sau đông đúc. Đám hộ vệ đang cưỡi ngựa hộ tống phía sau, bất chợt nghe trong xe vang lên âm thanh chói tai của kim loại va chạm.
Tiếng lưỡi kiếm sắc lạnh xé gió.
Tất cả đều kinh hãi. Vị tướng lĩnh đi đầu lập tức thúc ngựa, vội vén rèm xe lên kiểm tra.
Trong xe, một bóng người cao lớn đang ngồi ngay ngắn, dáng thẳng như tùng bách. Khuôn mặt tuấn mỹ, sống mũi cao, cằm thon, vẻ ngoài tuấn tú tựa như bước ra từ một bức họa tiên nhân.
Hắn ngồi nhắm mắt, tựa như đang dưỡng thần, nhưng thân hình lại mang theo khí thế như một cánh cung đã giương, căng tràn sát khí, khiến người ta không dám khinh nhờn.
Không hề có thích khách nào cả.
Tướng quân ghìm ngựa, cung kính cúi đầu thấp giọng:
“Thái tử?”
Ánh nắng nghiêng soi vào trong xe, chiếu lên một khuôn mặt như được tạc từ ngọc quý. Ngũ quan sắc nét, từng đường nét như được điêu khắc bằng tay nghệ nhân.
Nghe tiếng gọi, Thái tử chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm như đáy hồ, giữa hai hàng mày lại ẩn chứa vẻ lạnh lẽo nặng nề.
Thanh kiếm trường trong tay hắn chẳng biết đã rút khỏi vỏ từ khi nào, lưỡi kiếm dài lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Sắc mặt hắn lạnh băng. Môi mỏng mím chặt, tựa như đang cố gắng đè nén một điều gì đó.
Một lúc sau, hắn mới chậm rãi tra kiếm lại vào bao.
Thần sắc đã trở lại như thường, vẻ mặt nhàn nhạt, giọng nói trầm ổn:
“Tiếp tục lên đường.”
Đám hộ vệ liếc nhìn nhau, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm rồi lui về vị trí cũ.
---
Trong xe, Thái tử khẽ nhắm mắt lại, nhưng tâm trí thì vẫn bị giấc mộng ban nãy quấn lấy.
Một giấc mộng kỳ lạ... Trong đó, hắn có thêm một vị thê tử mà bản thân chưa từng gặp.
Một nữ nhân xinh đẹp, nhưng trong lòng lại không có hắn.
Ngược lại, nàng lại vì một nam nhân khác mà thương tâm khóc lóc. Dưới mắt hắn, đó là một nữ tử trắc nết, tâm địa bất chính...
Nàng phản bội hắn. Dám sau lưng hắn mà đi tìm tình lang khác.
Trong mộng, hắn đã rút kiếm muốn gϊếŧ nàng. Vậy mà vẫn chậm một nhịp.
Hắn giận. Cũng giận chính mình.
---
Mà lúc này, Trì Doanh – người trong mộng kia – đâu hay biết có kẻ vừa mộng thấy nàng, lại còn muốn gϊếŧ nàng ngay trong mơ.
Nàng đang rất đỗi vui vẻ, ngồi giữa đống vải vóc, hào hứng chọn lựa những mẫu gấm vóc mới nhập về phủ, vừa xem vừa tính toán nên may những bộ xiêm y nào cho mùa thu sắp tới.