Nam nhân kia bật cười lạnh ngay sau vành tai nàng. Tiếng cười như nhúng trong băng tuyết, đầy giận dữ. Dường như bị chọc giận thật sự, hắn đột ngột buông nàng ra.
Trì Doanh còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe sau lưng vang lên tiếng kiếm ngân. Lưỡi kiếm xé gió như sấm rền gió giật, lao thẳng về phía gáy nàng...
Nàng choàng tỉnh.
Vầng trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, hơi thở dồn dập. Trái tim trong ngực đập thình thịch, đôi mắt hoe đỏ, nước mắt như trực trào. Chắc chắn trong giấc mộng ấy, nàng đã bị tên ác nhân đó gϊếŧ chết rồi!
Nàng trong lòng nhớ thương ai, thì liên quan gì đến hắn chứ? Cái gì mà đã thành thân... Phỉ nhổ!
Trì Doanh xưa nay tính tình hiền hòa, chẳng mấy khi giận dỗi. Vậy mà chỉ vì một giấc mộng hoang đường, lại hờn dỗi cả buổi.
Thật là oan uổng. Nàng thân là khuê nữ, cả năm số lần ra khỏi phủ đếm được trên đầu ngón tay, đến mặt nam nhân lạ cũng hiếm khi nhìn thấy. Vậy mà lại bị chửi là “trắc nết”, là “lẳиɠ ɭơ”.
Giang Bích đứng phía sau, dùng lược ngọc thấm nước thơm nhẹ, chải những lọn tóc đen mượt cho Trì Doanh, nhẹ tay gỡ rối mái tóc rối bời sau một đêm trằn trọc.
Trong gương đồng, thiếu nữ vừa mới tỉnh giấc, sắc mặt tái nhợt, môi mím lại, đôi mắt còn vương vẻ uất ức. Như thể vừa bị ai bắt nạt đến mức oan ức tột cùng.
Giang Bích nhìn mà thấy lạ, không nhịn được hỏi:
“Cô nương lại gặp ác mộng ạ? Vừa nãy con còn nghe cô nương nói mê.”
Bạch Trúc ở bên cạnh mở nắp hộp trang sức. Bên trong là từng tầng từng tầng trang sức tinh xảo, được bày biện gọn ghẽ.
Nào là trâm bạc mạ vàng, vòng tay ngọc trắng, ngọc hồng, trâm thúy điểm châu, hoa điền pháp lam, bộ diêu cài tóc… kiểu nào cũng có, lấp lánh rực rỡ cả một góc phòng.
Trì Doanh chỉ liếc nhìn qua, chọn đại hai chiếc trâm lụa hình hoa nhỏ nhắn: một chiếc hình hải đường hồng phấn, một chiếc hình sơn trà màu tím khói. Nàng cài lên búi tóc đen nhánh của mình, rồi ngắm nghía trong gương, thấy không có gì sơ suất mới thôi.
Nàng chẳng muốn ai biết được bộ dạng yếu đuối trong mộng của mình, nên liền đánh trống lảng, hỏi Giang Bích:
“Ngươi nghe thấy ta nói gì trong mộng?”
Giang Bích cùng Bạch Trúc nhìn nhau, rồi phì cười:
“Ta nghe cô nương cứ rên "đau"! Có khi nào... trong mơ bị chó cắn không ạ?”
Trì Doanh nghe vậy liền gật đầu, giữ vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt còn non nớt mà giọng mềm như gió thoảng:
“Phải. Là bị chó cắn.”
Rồi nàng thầm lẩm bẩm:
“Mà con chó đó còn biết cầm kiếm... Gϊếŧ người thì có!”
Nói xong, Trì Doanh chống cằm, nhìn gương đồng hồi lâu rồi thở dài một hơi dài như gió rút qua song cửa.
Chỉ là một giấc mộng thôi, vậy mà nghĩ lại nàng vẫn thấy tim đập chân run, như thể cái chết trong mơ kia đã thực sự giáng xuống.