Chương 1

Tiết trời đang vào giữa hạ. Thủ đô Thịnh Kinh của Đại Ngụy, trời quang mây tạnh, nắng vàng như rót mật.

Tùy Quốc công phủ, với vị thế là phủ đệ bậc nhất của giới quý tộc, tọa lạc trên một khu đất vô cùng rộng lớn. Bên trong, lầu son gác tía san sát, đình đài miếu vũ nối liền, hành lang uốn lượn quanh co, nước suối róc rách len lỏi qua từng khe đá.

Tán cây xanh mướt kết thành một bức tường rợp bóng, ngăn cách ánh nắng gay gắt. Tiếng ve sầu râm ran không ngớt, vọng mãi khắp khu vườn.

Một tốp thị nữ xiêm y nhã nhặn, tay bưng những thau đồng mạ vàng, bước chân vội vã len qua các dãy hành lang, vạt váy lướt nhanh về phía khuê phòng tinh xảo của tiểu thư trong phủ.

“Cô nương đã dậy chưa?”

Một nha hoàn mặc áo tỳ bà màu xanh thẫm, tay bưng chậu nước, cất tiếng hỏi vọng vào trong.

Nha hoàn mặc áo ngắn màu hồng đào bên cạnh vén rèm, ghé mắt nhìn. Sau lớp màn giường màu vàng nhạt, thân hình thướt tha của cô nương vẫn đang say ngủ.

“Vẫn còn ngủ. Ngươi nói khẽ thôi, lỡ đánh thức cô nương thì coi chừng bị phạt đấy.”

Nghe vậy, nha hoàn áo xanh liền hạ thấp giọng, thì thầm:

“Phu nhân sai ta đến báo. Dặn rằng khi cô nương tỉnh, hãy đến chính viện một chuyến. Người mới được ban hơn mười súc vải thượng hạng. Trời sắp vào thu, phu nhân muốn may thêm mấy bộ xiêm y mới cho cô nương.”

Nha hoàn áo hồng đào nghe xong thì không khỏi xúc động, buột miệng nhắc lại chuyện đêm qua:

“Đêm qua nghe cô nương ho khan hai tiếng, làm bọn ta lo đến thắt ruột thắt gan. May mà chỉ là trở mình, người dậy uống một ngụm trà ấm rồi lại ngủ.”

Cô nương mà hai người họ nhắc đến chính là ái nữ duy nhất của Tùy Quốc công phu phụ. Phụ thân là Tùy Quốc công, ngoại tổ là Đế sư đương triều. Nàng sinh ra đã là cành vàng lá ngọc, sống trong nhung lụa gấm vóc từ bé.

Y phục nàng mặc, chỉ cần khoác lên người một lần sẽ không bao giờ dùng lại lần thứ hai. Sự xa hoa ấy, e rằng đến công chúa trong cung cũng khó sánh bằng.

Thế nhưng, trớ trêu thay, nàng lại mang một thân thể gầy gò yếu ớt hơn người, lại mắc chứng bệnh lạ, cứ trái gió trở trời là phát sốt đau đầu. Mỗi lần phát bệnh, cả phủ đều lo đến nháo nhào, chẳng ai dám lơ là.

Tại Trường Thọ viện, giữa khuê phòng trong các thêu, một tấm bình phong ngọc trắng khảm tơ vàng đứng sừng sững, chia gian phòng thành hai nửa rõ rệt.

Đi vòng qua bình phong, tường treo đầy tranh chữ. Trên nền đất trải một tấm thảm lông chồn trắng muốt, mềm mại và sạch sẽ.

Chiếc lư hương bằng đồng chạm khắc hình chim hạc ngậm ngọc đang nghi ngút khói. Hương vân tất nhè nhẹ lan tỏa khắp gian phòng, mùi thơm dìu dịu quấn lấy từng hơi thở.

Trên chiếc giường gỗ tử đàn khắc hoa, một cô nương vóc người mảnh mai đang nằm yên tĩnh. Đôi mắt khép hờ, sắc môi trắng bệch như tuyết đầu mùa.

Bỗng dưng, hàng mày nàng khẽ chau lại. Những ngón tay đang đặt hờ trên chăn siết chặt, như thể gặp phải ác mộng. Nàng thở dốc mấy hơi, rồi lẩm bẩm nói mê trong mơ.