Cố Trần ở trên giường nhìn Tô Du, khóe miệng hơi nhếch lên, nếu ánh sáng rõ ràng, Tô Du hoàn toàn có thể nhìn thấy ý trêu tức trong mắt Cố Trần. Đáng tiếc là lúc này trong phòng tối đen, thứ mà Tô Du nhìn thấy chỉ có vẻ sa sút tinh thần của Cố Trần, trong lòng Tô Du không khỏi đau nhói.
Mặc dù thời gian quen biết không dài, nhưng Cố Trần mà Tô Du biết thông qua sách luôn là người kiêu ngạo, nhưng người kiêu ngạo lại đột nhiên mất đi tất cả mọi thứ sau một đêm, giống như một com chim luôn tung hoành trên không đột nhiên bị người ta bẻ gãy cánh tay rồi ném vào vũng bùn vậy, chỉ đành chật vật mà tiến lên.
Tô Du mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.
Cái tay rũ bên người của cậu siết chặt lại, thật lâu sau mới mở miệng nói: “Tôi... Tôi giúp anh mang cơm lên.”
Nói xong, Tô Du hoảng hốt rời khỏi căn phòng mờ tối khiến cho người ta hít thở không thông này, như thể đang chạy trốn.
Cố Trần ngồi ở trên giường nhìn dáng vẻ trốn chạy của Tô Du, hàng lông mi của anh rũ xuống, che khuất đi suy nghĩ trong đáy mắt.
Cậu kiếm cớ chạy trốn, hình như là sợ hãi anh...
Cố Trần không khống chế được mà nghĩ.
Khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, ngay cả bản thân Cố Trần cũng không nhịn được mà hơi kinh ngạc một chút. Anh không biết tại sao hôm nay bản thân lại chú ý tới Tô Du nhiều như vậy, cũng không biết tại sao bản thân của lúc này lại đột nhiên có dáng vẻ và tâm tư như vậy, anh chỉ cảm thấy bản thân hôm nay có chút khó tin.
Cố Trần chật vật di chuyển cơ thể của bản thân, sau đó thở dài.
Cho đến nay, chân của anh vẫn không có chút phản ứng nào.
Đối với vụ tai nạn giao thông lần này, trong lòng anh hiểu rõ, đây chẳng qua chỉ là do Cố Diệc An thiết kế mà thôi. Chờ đến khi anh tỉnh lại, những cổ đông đã bị anh khống chế đều bị Cố Diệc An thuyết phục chuyển đến dưới trướng anh ta, mà những người còn lại khi nhìn thấy anh bị liệt nằm trên giường thì cũng trực tiếp quay đầu gia nhập với Cố Diệc An. Những kẻ đó vội vàng như chỉ sợ sẽ chậm chân vậy.
Vào lúc mọi người đều rời đi, quanh đi quẩn lại chỉ có Tô Du còn ở bên cạnh anh.
Cố Trần cười tự giễu một tiếng, cũng không biết rốt cuộc là Tô Du bị làm sao, đã như vậy rồi mà vẫn còn ở bên cạnh anh.
Nếu nói Tô Du là vì chút bất động sản và cổ phần trong tay anh, vậy Tô Du chỉ có thể thất vọng thôi, anh đã sớm lập di chúc rồi, khi anh chết đi, toàn bộ tài sản trong tay anh đều sẽ được quyên góp cho cô nhi viện, thứ duy nhất còn lại chỉ có căn biệt thự này, nói không chừng đến lúc đó, căn biệt thự này sẽ bị Cố Diệc An cướp đi.
Cố Trần nằm ở trên giường suy nghĩ miên man như vậy, đến cuối cùng lại có chút buồn ngủ.
Khi Cố Trần đang mê man, cửa phòng của anh đột nhiên phát ra âm thanh, Cố Trần vốn đã thả lỏng đột nhiên mở mắt, con người luôn lạnh lùng ấy lại có chút bối rối.
“Ai!” Âm thanh của Cố Trần có chút gấp gáp.
Tô Du bưng cái khay đứng ngoài cửa, cậu nhìn Cố Trần, dáng vẻ giống như cũng bị Cố Trần làm giật mình.
“Là tôi, Tô Du.”
Tô Du nhìn Cố Trần, mở miệng thăm dò: “Tôi có thể vào trong không?”
“Lại tới làm gì?” Vì đột nhiên bừng tỉnh nên giọng điệu của Cố Trần không được tốt lắm.
Tô Du đã nghe ra sự khó chịu trong giọng nói của Cố Trần, nhưng cậu mặt dày bỏ qua tâm trạng đó, bưng cái khay đi vào một chút: “Tôi đưa đồ ăn cho anh, cho dù thế nào thì cũng phải ăn cơm chứ?”
Cố Trần nhìn Tô Du ở cửa, cái tay dựng trên ga giường của anh hơi siết lại, ga giường của anh nhăn lại, trong mắt của anh là vẻ mờ mịt mơ hồ, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Anh chỉ nhìn Tô Du, không mở miệng.
Trong bầu không khí yên tĩnh đến mức hít thở không thông này, cuối cùng Cố Trần cũng mở miệng: “Cậu vào đi.”
Tô Du giống như nhận được thánh chí miễn tội, cậu nhẹ nhàng thở ra, bưng cái khay bước vào, nhưng vì quá tối, lại không biết cấu tạo trong phòng của Cố Trần nên cậu do dự một chút: “Tôi có thể bật đèn không?”
Tô Du thấy Cố Trần không trả lời thì hơi lúng túng mở miệng: “Chỉ là không nhìn được quá rõ, tôi sợ đυ.ng vào cái gì đó, làm đổ cơm của anh.”
Cố Trần ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tô Du, lập tức đoán được chút tâm tư nho nhỏ của Tô Du.
Rõ ràng là tên nhóc này sợ bản thân bị ngã, còn tìm một lý do quang minh chính đại.
Một Tô Du cẩn thận như thế này khiến khóe môi của Cố Trần nhếch lên, cái này giống như một con thỏ con nhát gan biết nói dối tìm lý do, nhưng anh vẫn có thể chấp nhận lý do này.
“Bật đèn đi.” Chỉ nghe Cố Trần nói.
Theo ánh sáng chiếu đến, Cố Trần vốn đã quen với bóng tối híp mắt đầy khó chịu, đợi đến khi anh chậm rãi thích ứng được ánh sáng trước mắt thì hình dáng của Tô Du đập vào mắt. Dường như là vì đứng đưa lưng về phía đèn, Cố Trần nhìn thấy quanh thân Tô Du có một vầng sáng nhàn nhạt.
Trong lòng anh không khỏi run rẩy một chút, sau đó anh miễn cưỡng đè nén sự bối rối trong lòng lại.
Chỉ nghe anh hừ một tiếng, vẻ không vui trong mắt cực kỳ dễ thấy: “Đặt xuống rồi đi ra ngoài cho tôi.”
Tô Du không ngờ rằng Cố Trần vốn đang rất tốt lại đột nhiên trở mặt như không quen biết, nhưng đã nhận ân huệ thì không thể làm trái ý, cậu vẫn chịu đựng sự không vui mà giúp Cố Trần kéo cái bàn nhỏ đến cạnh giường, sau đó đặt đồ ăn trước mặt Cố Trần.
Giọng nói của cậu vô cùng dịu dàng: “Mặc dù không biết tôi đã chọc giận anh cái gì, nhưng mà chí ít thì anh cũng phải ăn một chút. Dù sao thì cơ thể là của chính mình, đừng bởi vì người khác mà tổn thương bản thân.”
Cố Trần ngước mắt nhìn Tô Du, cứng nhắc mở miệng nói một tiếng: “Cảm ơn.”
Nhưng sau đó lại là một câu lạnh lùng: “Cậu có thể đi rồi.”
Tô Du khẽ giật mình, sau đó mở miệng nói: “Quấy rầy rồi.”
Cố Trần ngồi ở trên giường vẫn luôn đưa mắt nhìn Tô Du rời đi, không biết tại sao, trong lòng anh lại có chút buồn bã.
Anh nhắm mắt lại, thở dài một hơi, dường như đang cố gắng đè nén tâm trạng.
Anh không thích ánh sáng, nên anh cũng không thích Tô Du mang theo ánh sáng mà xông vào, khiến anh cảm thấy đau mắt, khiến anh... Chân tay luống cuống.