Chương 8

Mãi cho đến khi Tô Du ăn xong, Cố Trần cũng không xuất hiện. Căn cứ theo chủ nghĩa nhân đạo, Tô Du quay đầu nhìn quản gia bên cạnh, hỏi một câu: “Cố Trần không ăn cơm sao?”

Quản gia hơi giật mình, sau đó mở miệng nói: “Cậu chủ đói bụng thì sẽ trực tiếp nói với chúng tôi.”

Tô Du im lặng một chút, vẫn không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Vậy anh ấy đã ăn cơm trưa chưa?”

Chỉ thấy quản gia do dự một chút, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của Tô Du: “Chưa.”

“Cả ngày đều không ăn cơm?” Tô Du khϊếp sợ không gì sánh nổi: “Anh ấy muốn trở thành thần tiên à?”

Quản gia không trả lời Tô Du nữa.

Tô Du thở dài, buông giấy ăn trong tay xuống: “Chú dẫn tôi đến phòng của anh ấy đi, ở đây rộng quá, tôi sợ bị lạc đường.”

Quản gia nhìn thoáng qua Tô Du nhưng không nói gì, lúc này Tô Du mới phản ứng lại, chủ nhân của nhà họ Cố là Cố Trần, người hầu từ trên xuống dưới nhà họ Cố đều nghe lời anh, mà cậu trực tiếp bảo quản gia dẫn đi gặp Cố Trần thì chẳng phải là nói quản gia làm trái ý muốn của Cố Trần sao?

Quản gia thông minh, tất nhiên sẽ không đưa cậu đi.

Sau đó, Tô Du uyển chuyển mở miệng: “Hay là chú nói cho tôi biết phòng của anh ấy ở đâu cũng được, tôi đi tìm anh ấy.”

Dưới sự miêu tả uyển chuyển như đường núi mười tám ngã rẽ của quản gia, Tô Du đã bước lên con đường tìm Cố Trần, nhưng không ngờ rằng chưa kịp thành công thì đã mất mạng. Tô Du nhìn thang máy hoàn toàn không di chuyển trước mắt, cậu cứng nhắc xoay người nhìn quản gia bên cạnh: “Chú Vương, phòng của anh ấy ở tầng bốn.”

Quản gia không trả lời.

“Chỗ này quá lớn, đi thang bộ thì tôi hơi sợ.”

Tô Du nhìn thoáng qua bố cục căn phòng kia, cậu vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Quá tối.”

Quản gia vẫn không nói lời nào.

“Cho nên có thể mượn thẻ thang máy của chú để dùng một chút không?” Tô Du đi thẳng vào chủ đề.

Lúc này, cuối cùng quản gia cũng có hành động, ông di chuyển ánh mắt của bản thân, sau đó trả lời đầy nghiêm chỉnh: “Cậu Tô Du, không phải tôi không cho cậu, nhưng trong toàn bộ biệt thự, chỉ có cậu chủ và tôi mới có quyền hạn sử dụng cái thang máy này thôi.”

“Tôi biết, cho nên tôi mới mượn của chú.” Tô Du dần dần sụp đổ.

Quản gia: “Tôi không dám làm chủ thay cậu chủ, cho nên vẫn là phiền cậu Tô đi thang bộ đi.”

Tô Du và quản gia nhìn nhau, cuối cùng cậu vẫn không đấu lại quản gia, ủ rũ cúi đầu đi về phía thang bộ.

Sau khi gần như không thở nổi mà đi lên tầng bốn, hành lang mênh mông vô bờ kia khiến Tô Du sụp đổ.

Trong khoảnh khắc đó, hàng loạt cảnh tượng máu tanh trong các loại phim kinh dị xuất hiện trong đầu cậu.

Cậu run rẩy đi tới phòng của Cố Trần, nhưng vẫn có chút không xác định được đây có phải là phòng của Cố Trần hay không, cho nên cậu thả nhẹ bước chân đi tới cửa. Khi Tô Du đang muốn gõ cửa, bên trong phòng truyền đến một tiếng động rất nhỏ, dường như mang theo vài phần hoảng hốt.

Tô Du run rẩy, gõ cửa phòng.

Âm thanh của người bên trong có vẻ hơi kinh hoàng, nhưng lại cố gắng đè nén sự bối rối của bản thân.

“Ai?” Cố Trần mở miệng hỏi, giọng điệu đặc biệt lạnh băng.

“Là tôi.” Tô Du do dự một chút, giải thích: “Tô Du.”

“Cậu đến làm gì?”

Theo giọng nói này, cậu đã hiểu là Cố Trần vô cùng không vui, âm thanh phía sau cũng có phần lạnh băng.

“Chỉ muốn gọi anh ăn cơm thôi.” Cái tay của Tô Du nắm chặt lại đầy bất an: “Hình như anh chưa ăn cơm cả một ngày rồi, như vậy không tốt cho sức khỏe...”

“Cút.” Âm thanh của Cố Trần truyền ra từ trong phòng.

Tô Du không biết bản thân lấy đâu ra dũng khí, có lẽ là mỗi ngày đều bị người khác mắng “Cút” quá nhiều, trong cơn tức giận, cậu trực tiếp vặn tay nắm cửa, đi vào phòng của Cố Trần.

Sau đó, cậu mở miệng nói: “Quan tâm anh mà cũng sai à? Anh dứt khoát chết luôn ở trong này đi! Dù sao thì tôi gả cho anh, không có hôn lễ nhưng ít nhất vẫn có giấy chứng nhận kết hôn, chờ anh chết đi rồi, tôi sẽ thừa kế tài sản của anh rồi chu du khắp thế giới, ở bên ngoài ăn chơi, bao nuôi mấy anh chàng đẹp trai.”

Tô Du nói nhảm xong thì mới phát hiện dưới sự tức giận, bản thân đã xông vào lãnh địa của Diêm Vương, trong nháy mắt này, lông tơ trên người cậu dựng hết lên.

Cố Trần nhìn thấy Tô Du vốn đang vênh váo đắc ý, khí thế lại đột nhiên trùng xuống, giống như từ một con mèo xù lông đột nhiên biến thành con thỏ rụt đầu vậy.

Khóe miệng của Cố Trần nhẹ nhàng nhếch lên, trái tim vốn đang đập nhanh vì bị ác mộng đánh thức, lúc này cũng bởi sự xuất hiện đột ngột của Tô Du mà bình tĩnh lại.

“Bọn họ đã cướp tất cả mọi thứ của tôi đi rồi, chỉ có thể để lại cho cậu cái nhà này thôi, cậu định dùng cái gì để ăn chơi?”

Trong phòng mơ hồ, chỉ nghe thấy Cố Trần trầm thấp mở miệng.

Tô Du đứng ở cửa không nhìn thấy cách trang trí trong phòng, nhưng mà mượn ánh đèn ngoài hành lang thì vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy Cố Trần đang ngồi trên giường.

Cố Trần ẩn mình trong bóng đêm, cái đầu nhẹ nhàng cúi xuống, tóc trên trán che khuất đôi mắt của anh, dường như căn phòng tối đã mang theo vài phần u buồn cùng thương cảm cho Cố Trần.

Tô Du không ngờ rằng Cố Trần luôn luôn kiêu ngạo mà lại có dáng vẻ khiến cho người ta đau lòng như vậy, cậu không biết nên trả lời như thế nào, chỉ có thể mở miệng đầy khô khốc: “Không đâu, Cố Trần mà tôi biết sẽ không chết như vậy.”

“Vậy Cố Trần mà cậu biết là như thế nào?” Cố Trần ngồi ở trên giường, nhìn Tô Du trước mặt, trực giác nói cho anh biết, hôm nay Tô Du đặc biệt khác lạ.

“Tôi...” Tô Du vừa mở miệng muốn nói rằng bản thân đã biết về Cố Trần lúc đọc sách, nhưng bây giờ lại nghẹn lại, cậu nhìn Cố Trần tràn ngập sự chán chường ở trên giường.