Chương 6

Trên mặt Cố Trần không có bất kỳ biểu cảm gì, nếu phải nói thì cũng chỉ có chút thiếu kiên nhẫn lộ ra giữa đôi lông mày.

Tô Du lập tức bắt được biểu cảm nhỏ bé này, trong lòng cậu thầm thở dài một hơi: Có thể nhìn ra được, trước kia Tô Du rất bị Cố Trần ghét bỏ.

Trong lúc Tô Du im lặng, Cố Trần cũng ở đó lẳng lặng nhìn Tô Du, không biết tại sao hôm nay, Tô Du mà chỉ cần nghĩ đến là khiến anh chán ghét này lại có chút khác lạ.

Đôi mắt của Cố Trần híp lại, sau đó mới nhận ra Tô Du đến lâu như vậy rồi mà không hề nói một câu. Nếu như là Tô Du của thường ngày, hiện tại trên người anh đã có một cái bao tải hình người gọi là “Tô Du” rồi.

Chỉ thấy đầu ngón tay đẹp mắt của Cố Trần gõ nhẹ lên tay vịn xe lăn, anh nhìn Tô Du giống như đang xem xét một vật phẩm vậy. Tô Du cảm nhận được ánh mắt của Cố Trần, cái tay kéo vali hành lý của cậu siết chặt lại, cậu tránh né ánh mắt của Cố Trần, không biết tại sao cậu lại hơi sợ con người này.

Khi Tô Du đang né tránh, trong đầu cậu đột nhiên xuất hiện một đoạn miêu tả của tác giả về Cố Trần.

... Trong cơn mưa, anh bung dù, dường như nghe được âm thanh gì đó. Anh quay đầu nhìn về phía bụi cây rồi đi tới, phía dưới bụi cây là một con mèo con màu vàng đang nằm co cắp dưới lá cây, dựa vào cái lá nho nhỏ đó để che đậy mưa gió, nhưng lá cây quá nhỏ, cả người mèo con đã sớm ướt sũng. Cố Trần ngồi xổm xuống, nhìn con mèo con run rẩy trong bụi cây, một lúc sau, anh thở dài một hơi, nhẹ nhàng xoa đầu nó, âm thanh trầm thấp vang lên trong đêm mưa: “Cùng tao về nhà đi.”

Tô Du nhìn Cố Trần lạnh lùng ở trên tầng, cậu không tin người đưa một con mèo nhỏ về nhà giữa đêm mưa có thể xấu xa đến cỡ nào, có thể con người Cố Trần chính là kiểu bên ngoài lạnh băng, nhưng trong lòng vẫn có vài phần nhân tính.

Dường như suy nghĩ này đã thuyết phục được Tô Du, khi lần nữa đối diện với đôi mắt của Cố Trần, Tô Du đột nhiên yên lòng, con người của Cố Trần chắc chắn sẽ không lạnh nhạt như vẻ bề ngoài của anh.

Sau khi nghĩ như vậy, Tô Du cũng bạo gan kéo vali hành lý lên tầng hai.

Cố Trần cau mày nhìn Tô Du kéo theo hành lý, từng bước đi vào lãnh địa thuộc về anh, trong lòng anh có vài phần buồn bực, nét mặt vốn lạnh băng cũng lộ ra vẻ ghét bỏ và thiếu kiên nhẫn cực kỳ dễ thấy.

Anh không thích bất kỳ người nào bước vào lãnh địa của anh.

“Cậu muốn chết à?”

Giọng nói của Cố Trần rất lạnh nhạt, mặc dù bây giờ anh ngồi trên xe lăn, nhưng cảm giác mang đến cho người khác lại giống như một vị vua uy nghiêm đang nhìn con kiến dưới chân vậy.

Vừa mới dứt lời, lông mi của Cố Trần đã run nhẹ, trong mắt lóe lên sự yếu ớt, dường như là đang chịu đựng sự đau đớn gì đó.

Sau khi nghe thấy Cố Trần nói, bước chân của Tô Du khựng lại, nhưng cậu vẫn cắn răng đi tới bên cạnh Cố Trần.

Sau khi do dự một lúc, Tô Du ngồi xổm xuống trước mặt Cố Trần.

Vì động tác đột ngột này của Tô Du, Cố Trần gần như phòng bị theo bản năng, anh lập tức bấm điều khiển trong tay để khống chế xe lăn lùi về sau một chút, giữ vững khoảng cách an toàn với Tô Du.

Tô Du nhìn vẻ cảnh giác trong mắt Cố Trần, trong mắt cậu tràn đầy vẻ đau lòng. Miêu tả về Cố Trần trong sách luôn rất bi thảm, tuổi thơ bất hạnh, là sự tồn tại không được người khác yêu thích, cả đời Cố Trần đều phủ kín bụi bặm. Mặc dù bây giờ, Cố Trần ở trên thương trường vô cùng oai phong, nhưng mà thói quen tạo thành do từng bị ngược đãi khi còn nhỏ vẫn không thay đổi.

Cố Trần không thích để người ta lại gần, từ trước đến nay anh đều không có cảm giác an toàn.

Tô Du nhìn Cố Trần tràn đầy cảnh giác, dường như là bởi vì cậu đã biết rất nhiều mặt mà Cố Trần không muốn người khác biết thông qua miêu tả trong sách, cho nên đáy lòng của cậu cũng quặn thắt lại, trái tim vốn e ngại ánh mắt của Cố Trần cũng lập tức bị sự đau lòng chiếm cứ.

Cố Trần vốn đang phòng bị Tô Du lại thấy Tô Du đột nhiên mở vali hành lý ra, lật tìm rất lâu, sau đó lấy một cái chăn in hình đầu vịt rất buồn cười ra.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Cố Trần, Tô Du cầm cái chăn đó trùm lên đùi Cố Trần.

“Thời tiết lạnh, đừng không chú ý tới sức khỏe của bản thân như thế, nếu không bảo vệ thật tốt thì rất có thể sẽ để lại mầm bệnh đấy.” Tô Du cúi đầu, dường như không dám ngẩng đầu nhìn Cố Trần.

Đúng là Tô Du không dám nhìn Cố Trần, lúc nãy cậu chỉ nghĩ là muốn đắp chăn cho Cố Trần, nhưng cậu không ngờ rằng vừa mở vali của chính mình ra, bên trong ngoại trừ đồ ngủ Koduck thì chính là chăn Koduck.

*Koduck: Một loại Pokemon trong loạt serie Pokemon.

Cậu không biết tại sao chủ thân xác này lại thích Koduck như vậy, nhưng vali đã mở ra như nước đã hắt đi, nếu cậu đột nhiên đóng vali lại thì bản thân sẽ có vẻ ngu xuẩn, cho nên Tô Du mới căng da đầu trùm cái chăn Koduck không hề phù hợp với khí chất nghiêm túc và vẻ mặt lạnh băng của Cố Trần lên đùi anh.

Hành động này của Tô Du cũng không phải đột nhiên mà có, chủ yếu là bởi vì cậu còn nhớ trong tình tiết truyện, lúc Tô Du và Cố Trần gặp mặt ở biệt thự, Cố Trần đang phải chịu đựng cơn đau trên đùi. Lúc này, cậu lập tức cảm thấy đau lòng, sau đó liền lấy cái chăn Koduck không thể nhìn thẳng này ra.