Sau khi chạy dọc vườn hoa dài trong biệt thự thì xe cũng đã dừng lại, Tô Du im lặng nhìn tài xế lấy vali hành lý rồi mở cửa xe cho cậu. Mặc dù lúc này nét mặt của cậu vô cùng bình tĩnh, nhưng câu “Mau cứu tôi! Mau cứu tôi!” đã tuần hoàn liên tục trong đầu cậu rồi.
Tô Du được quản gia dẫn vào căn biệt thự to lớn đến khó tin. Mặc dù không quá phù hợp với tình trạng trước mắt, nhưng trong đầu Tô Du lại xuất hiện một câu “Nhà vàng giấu người đẹp”, cho dù cậu cũng không phải người đẹp.
Vào lúc Tô Du đang suy nghĩ viển vông, một âm thanh truyền đến từ tầng trên của biệt thự. Tô Du dừng bước, ngẩng đầu nhìn theo âm thanh.
Là một người đàn ông mặc đồ ngủ tơ lụa màu đen ngồi trên xe lăn, anh xuất hiện từ phía sau cánh cửa gỗ vô cùng quý giá.
Người đàn ông này rất đẹp, nhưng vì đã nằm trên giường một thời gian dài nên anh có vẻ hơi suy yếu. Anh ngồi ở tầng hai mà nhìn Tô Du ở tầng dưới, cái tay gõ nhẹ lên tay vịn của xe lăn, mạch máu màu xanh hiện rõ trên mu bàn tay, có thể nhìn ra tình trạng sức khỏe của người đàn ông này không được tốt lắm.
Chút ánh nắng yếu ớt ngoài vườn hoa chiếu vào tầng hai qua cửa sổ, nhưng người đàn ông ấy lại ngồi ở bên cạnh ánh nắng, phía sau anh là bóng tối vô tận.
Chẳng hiểu tại sao Tô Du lại cảm nhận được sự đau thương trên cơ thể của người đàn ông có vẻ lạnh lùng vô tình ấy, anh giống như một con thú dữ đang chậm rãi liếʍ láp vết thương, chữa lành cho chính mình trong bóng tối.
Cố Trần nhìn Tô Du ở dưới tầng đang ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt đẹp đẽ của anh lập tức nhíu lại, không hề che giấu sự căm ghét trong đó.
“Cậu đến đây làm gì?”
Cố Trần mở miệng, giọng nói rất nặng nề. Sau khi trải qua vụ tai nạn giao thông, giọng điệu vốn còn có chút tình cảm ấy đã mất đi nhiệt độ, chỉ còn lại sự lạnh lẽo vô tận.
Lúc này Tô Du mới phản ứng được, cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao chủ thân xác lại thích Cố Trần một cách điên cuồng như vậy. Giọng nói này, nhan sắc này, thái độ xem thường tất cả dù đang ngồi trên xe lăn này, đúng là đỉnh cao của trai thẳng. Chẳng trách chủ thân xác đang sống tốt suốt 23 năm lại bất ngờ biến thành cong.
Cố Trần thấy Tô Du vẫn đang nhìn anh đầy ngu ngơ thì khuôn mặt lạnh lẽo thể hiện rõ vẻ không vui, anh mở miệng nói ra một chữ y hệt lúc nhìn thấy Tô Du ở bệnh viện.
“Cút.”