Cố Trần vừa dứt lời, Tô Du lại nhớ tới dáng vẻ cầm dao đầy điên cuồng vừa rồi của anh, cậu sợ anh sẽ làm ra việc ngu ngốc gì đó nên vội vàng mở miệng an ủi.
Cố Trần cảm nhận được sự lo lắng của Tô Du, trong góc tối Tô Du không nhìn thấy, Cố Trần khẽ nhếch khóe miệng, anh nói: “Vậy em ôm tôi một chút đi, có được không?”
Lời nói của Cố Trần rất cẩn thận, giống như đang cầu xin, lại giống như đã để lộ ra sự yếu đuối, khiến trái tim của Tô Du lập tức tràn ngập cảm giác chua xót.
Đúng lúc này, Cố Trần cũng cảm nhận được một người mang hơi thở tươi mát khi mới tắm xong vùi vào trong l*иg ngực của anh, Cố Trần ngửi mùi sữa tắm giống mùi của anh thì khóe miệng của anh cong thành một nụ cười được như ý nguyện.
Người trong lòng anh đang dần dần bị anh kéo xuống vực sâu.
Nếu anh đã không thích bị người khác khống chế tình cảm, vậy thì anh phải khống chế tình cảm của người đó, ít nhất thì anh cũng sẽ không còn rơi vào trạng thái không có cách nào dự đoán tâm trạng, không khống chế được hành động của bản thân.
Cố Trần cảm nhận được nhiệt độ trong l*иg ngực, tay anh nhẹ nhàng ôm lấy người trong lòng, anh giống như một người đi trên sa mạc khao khát một cái ốc đảo đến điên cuồng, một khi phát hiện thì sẽ không buông ra.
Tô Du cảm nhận được nhiệt độ trên người Cố Trần truyền tới, cậu khó chịu muốn tránh đi, nhưng không ngờ rằng lại bị Cố Trần ôm chặt hơn. Tô Du cảm thấy Cố Trần đang cố ý, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy dáng vẻ ngủ say của Cố Trần, giống như động tác vừa rồi chỉ là Cố Trần hành động trong vô thức thôi vậy.
Sau khi cảm nhận được Tô Du trong lòng đã từ bỏ việc giãy giụa, khóe miệng của Cố Trần nhếch lên.
Cảm giác bị Cố Trần ôm trong lòng khiến đôi tai của Tô Du đỏ lên, trong lòng cậu không ngừng gào ghét “Thế này thì sao mà ngủ được”, nhưng lời này chỉ xoay chuyển vài vòng trong đầu Tô Du thì cậu đã rơi vào giấc ngủ say.
Tiếng hít thở nhẹ nhàng của người trong lòng khiến Cố Trần ôm Tô Du càng chặt hơn.
Đây là lần đầu tiên Cố Trần có được cảm giác an toàn sau khi gặp tai nạn giao thông.
Ánh nắng mai chiếu vào bàn sách trước bệ cửa sổ, trong lúc ngủ mơ dường như cậu đã nói mớ một tiếng, sau đó chậm rãi mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến Tô Du sửng sốt một chút. Cậu nhìn bố cục châu Âu mang theo vẻ lạnh lùng xung quanh thì vẫn còn chưa phản ứng được, nhưng cậu biết rõ đây không phải là phòng của mình.
Khi ý thức được vấn đề này, Tô Du giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng cái siết chặt bên hông lại khiến động tác của cậu khựng lại, trong khoảnh khắc nhìn thấy dáng vẻ ngủ say của Cố Trần, toàn bộ ký ức của Tô Du đã trở lại.
Đêm qua cậu ngủ với Cố Trần trên cùng một cái giường...
Tô Du thận trọng muốn tránh khỏi cái tay đang ôm eo cậu của Cố Trần, nhưng không ngờ rằng Cố Trần đang ngủ còn ôm chặt hơn, hơi thở ấm áp rơi vào bên tai khiến lỗ tai của Tô Du đỏ bừng. Lúc này, Tô Du tiến thoái lưỡng nan, mà đôi lông mày của Cố Trần lại nâng lên thành một độ cong không có ai phát hiện, có thể thấy được tâm trạng của Cố Trần lúc này rất tốt.
Vì không tránh thoát được, Tô Du đành phải hoàn toàn cứng nhắc mà bị Cố Trần ôm vào trong lòng. Cậu nhìn Cố Trần trước mặt, không thể phủ nhận là Cố Trần rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt kia, mỗi khi nhìn vào người khác sẽ khiến trong lòng đối phương đập thình thịch. Còn có âm thanh của Cố Trần mỗi lần nói vào tai cậu nữa, âm điệu trầm thấp như một công tước quỷ hút máu trong tiểu thuyết châu Âu thế kỷ trước, ưu nhã đến mức khiến người ta vô tình hãm sâu vào trong đó.
Vừa nghĩ tới âm thanh của Cố Trần, Tô Du lại cảm thấy tai của mình nóng lên mấy phần.
“Tại sao cứ nhìn tôi thế?” Âm thanh cậu đang nghĩ đến trong đầu vang lên, lúc này không còn là tưởng tượng nữa, là âm thanh chân chính, khiến cơ thể của Tô Du không khỏi run lên một chút, cậu ngẩng đầu đối diện với đôi mắt của Cố Trần.
“Tôi... Tôi...” Tô Du nằm trong lòng Cố Trần, mãi không nói được một câu đầy đủ.
“Thật dễ đỏ mặt.” Cố Trần duỗi cái tay từ trong chăn ra, mang theo nhiệt độ mà sờ lên vành tai của Tô Du.
Trong khoảnh khắc vành tai bị chạm vào, toàn thân Tô Du dựng lông, cậu thở nhẹ một tiếng, tránh né cái ôm của Cố Trần, che lấp lỗ tai của mình, nhảy thẳng xuống giường.
Cố Trần ở trên giường nhìn thấy Tô Du phản ứng kịch liệt như vậy thì dường như ý thức được điều gì đó, sau đó cười khẽ một tiếng: “Lỗ tai nhạy cảm như vậy à.”
Tô Du trừng mắt nhìn người đang cười không có ý tốt trên giường, muốn đánh đối phương một trận nhưng lại không dám.
Một tiếng gõ cửa truyền đến đã hóa giải bầu không khí lúng túng và có phần mập mờ của hai người, Cố Trần ngẩng đầu nhìn về phía cửa, nói với Tô Du: “Đi mở cửa đi.”
Tô Du nhìn Cố Trần đang nằm trên giường, lại nhìn xe lăn bên cạnh giường, đành phải nhận lệnh mà giúp Cố Trần mở cửa.
“Cậu chủ, đến bây giờ cậu còn chưa dậy, nên tôi... Chào cậu Tô.” Quản gia ở cửa nói được một nửa thì mới phát hiện sự không hợp lý, ngẩng đầu đối diện với Tô Du đang cầm tay nắm cửa.
Lúc này, trên người Tô Du là cái áo sơ mi đen của Cố Trần, hình như là vì áo sơ mi hơi rộng nên khi Tô Du mở cửa, vai áo có hơi trượt xuống, để lộ ra hình dáng xương quai xanh hoàn hảo của Tô Du.
Ngước mắt là có thể nhìn thấy vành tai phiếm hồng và sự đỏ bừng trong đôi mắt còn chưa biến mất.
Đôi mắt của quản gia đảo qua đảo lại quanh Tô Du, cảm thấy cậu chủ nhà mình thực sự lợi hại.
Ai nói cậu chủ không được chứ!