Tô Du vừa lau tóc vừa đi ra, trong lòng trong mắt đều là cảnh tượng lúng túng vừa rồi. Cậu đang suy nghĩ nên đối mặt với Cố Trần như thế nào, nhưng không ngờ rằng vừa ngẩng đầu đã đối mặt với ánh mắt của Cố Trần, nhưng hình như Cố Trần không quá chú ý tới cảnh tượng lúng túng kia, chỉ ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi không có bất cứ phản ứng dư thừa nào khác, Tô Du không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy là như vậy, nhưng Tô Du vẫn luôn mơ hồ cảm thấy có một ánh mắt dán chặt lên lưng mình, nóng hổi như muốn thiêu đốt cậu, nhưng trong lúc cậu giả bộ lơ đãng quay người lại thì chỉ nhìn thấy Cố Trần đang cúi đầu đọc sách, dường như cảm giác vừa rồi chỉ là ảo giác của Tô Du vậy.
Đến lần thứ ba Tô Du quay đầu nhìn về phía Cố Trần ở trên giường, cuối cùng Cố Trần cũng ngẩng đầu nhìn Tô Du, vẻ mặt bình tĩnh mà mở miệng: “Sao vậy? Còn chưa ngủ à?”
Tô Du tránh né ánh mắt của Cố Trần, ho nhẹ một tiếng rồi tìm đến cái ghế sô pha của Cố Trần, rất tự giác mà nằm lên.
Cố Trần cau mày nhìn cảnh tượng trước mặt, nhiệt độ trong giọng nói của anh hạ xuống mấy phần: “Em không lên giường ngủ mà qua bên đó làm gì?”
Tô Du mơ hồ nhìn Cố Trần.
Giọng điệu của Cố Trần có phần không vui: “Em định ngủ ở đó à?”
Tô Du nhẹ nhàng gật đầu, biểu hiện rất rộng lượng: “Tôi biết anh có bệnh sạch sẽ, anh yên tâm đi, tôi sẽ không ngủ trên giường của anh đâu.”
Cố Trần nhìn Tô Du rất bình thản trước mặt thì nghiến răng, anh cố gắng đè nén sự tức giận trong lòng.
“Lên đây.”
Câu nói này quả thực là mang theo vài phần mệnh lệnh, khiến Tô Du không nhịn được mà run rẩy, cậu vẫn sợ Cố Trần sẽ đột nhiên nổi điên rồi lấy dao ra.
Sự sợ hãi trong mắt Tô Du khiến Cố Trần tỉnh táo lại, anh bất đắc dĩ chống đầu, từ sau khi lớn lên, cảm xúc của anh rất ít khi không ổn định như thế, bây giờ lại bị Tô Du tùy tiện khơi mào.
Cố Trần nhìn Tô Du đang co quắp trên ghế sô pha mà nhìn mình, anh thở dài một hơi.
Sau đó, anh dùng âm thanh có vài phần dịu dàng mềm mại mới học được vì Tô Du mà nói: “Ngoan, lên đây được không, trên sô pha lạnh lắm.”
Cố Trần nói câu này ra, Tô Du mới biết thực ra Cố Trần đang lo lắng cho mình, cậu do dự một chút, cuối cùng đi lên giường của Cố Trần dưới ánh mắt chăm chú của anh.
Mặc dù là hai người nằm trên giường, nhưng khoảng cách ở giữa lại rộng đến mức có thể có thêm một người nữa, cho dù như vậy, Tô Du vẫn duy trì trạng thái căng thẳng, không dám thả lỏng chút nào.
Cố Trần nằm bên cạnh có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Tô Du, trong bóng tối, dường như Cố Trần lại thở dài một hơi.
Cố Trần phát hiện dường như bản thân bị Tô Du ảnh hưởng càng ngày càng nghiêm trọng, ánh mắt của anh đã bắt đầu không chịu sự khống chế của anh mà dừng lại trên người Tô Du, khi Tô Du mặc cái áo sơ mi đen của anh bước ra khỏi phòng tắm, trong lòng anh lập tức bị một loại du͙© vọиɠ không thể nói rõ lấp đầu, mà trong mắt cũng chỉ còn lại một câu.
... Tô Du bị anh vấy bẩn rồi.
Trong ấn tượng của Cố Trần, Tô Du luôn rất đơn thuần, mà vào lúc này, Tô Du mặc áo sơ mi màu đen ấy như một đóa hoa nhỏ trắng nõn nở rộ giữa bóng đêm sâu thẳm, mặc dù có sắc thuần trắng nhưng lại bị bóng tối xung quanh lấp đầy, chỉ cần một chút nữa thôi là sẽ nhiễm sắc thái khác.
Nhận thức này khiến đôi mắt vốn bình tĩnh không lay động của Cố Trần có thêm mấy phần điên cuồng, nhưng đúng lúc này, anh lại cố gắng đè ép xuống.
Anh không thích thứ tình cảm mà anh không thể khống chế như thế này, giống như tất cả hành động của anh sẽ bị Tô Du khống chế vậy.
“Cố Trần, anh sao vậy?”
Có lẽ là nghe được tiếng thở dài của Cố trần, Tô Du trong bóng tối thận trọng mở miệng hỏi.
Cố Trần trở lại từ trong suy nghĩ của bản thân, trong mắt của anh lóe lên mấy phần trêu tức, trong lòng lại dâng lên ý đồ xấu: “Không có gì, chỉ là cảm thấy em đang sợ tôi thôi.”
Âm thanh của Cố Trần rất nhẹ, nhưng Tô Du lại nghe thấy sự yếu ớt bên trong đó, giống như bị người ta bỏ rơi vậy.
Tô Du lắp bắp mở miệng: “Sao... Sao lại cảm thấy như vậy?”
“Em cách tôi quá xa, rõ ràng chúng ta là những người thân thiết nhất mà, không phải sao? Nhưng tại sao khoảng cách giữa chúng ta lại xa xôi như vậy?” Cố Trần nói.
Nghe Cố Trần nói, lưng của Tô Du cứng đờ. Thực ra suy nghĩ của Cố Trần là đúng, cậu thực sự đang né tránh anh. Mặc dù hai người có quan hệ vợ chồng, nhưng cũng chỉ là trên danh nghĩa thôi, lại thêm cảnh tượng lúng túng trong phòng tắm vừa rồi, cho dù là ai cũng sẽ tránh mặt người trong cuộc thôi.
“Có phải em còn sợ tôi không?” Cố Trần co lại trong chăn, cẩn thận mở miệng, giống như đang đối diện với bảo vật quý giá nhất của bản thân vậy.
“Không... Không phải.” Tô Du mím môi, có hơi bối rối mà mở miệng.
Sao cậu có thể nói ra nguyên nhân thực sự của việc tránh né Cố Trần chứ!
Trong bóng tối, Cố Trần cười một tiếng, tiếng cười có phần thê lương: “Tôi biết, thực ra tôi cũng không thể miễn cưỡng em, dáng vẻ này của tôi chỉ là một sự liên lụy đối với em thôi.”