Vì lo lắng Cố Trần sẽ làm ra mấy chuyện như tự sát, Tô Du mặt dày nói với Cố Trần là cậu muốn ở lại, nhưng Cố Trần chỉ nhìn Tô Du một cái, không phản đối.
Đương nhiên là Tô Du sẽ ở lại phòng của Cố Trần, nhưng vì còn chưa tắm rửa nên cậu định trở về phòng tắm rồi quay lại, khi cậu vừa muốn đi ra cửa, Cố Trần ở trên giường lại mở miệng nói: “Muốn đi đâu?”
Tô Du: “Muốn trở về phòng tắm rửa.”
“Tắm ở chỗ tôi đi.” Cố Trần như không thèm để ý mà mở miệng.
“Nhưng...” Tô Du do dự một chút: “Quần áo của tôi đều ở trong phòng tôi, tôi vẫn nên trở về đã.”
Nhưng không ngờ Cố Trần lại nói thẳng: “Em mặc đồ của tôi đi, quần áo trong tủ, tùy cậu chọn.”
Sau khi nói đến đây, Cố Trần đột nhiên phát hiện hình như ý đồ của bản thân quá rõ ràng, ngay cả người ngây ngốc như Tô Du cũng phát hiện ra điều không thích hợp, Cố Trần vội vàng nói thêm: “Phòng của chúng ta cách xa nhau quá, đi đi lại lại rất phiền phức.”
Tô Du vốn đã phát hiện ra vài phần không thích hợp, nhưng sau khi Cố Trần nói xong câu đó, cậu lại như bừng tỉnh, cảm thấy Cố Trần đúng là một người tốt, nhưng nghĩ đến việc mặc đồ người khác thì Tô Du vẫn cảm thấy không hay lắm. Khi cậu muốn kiên trì trở về, Cố Trần ngồi ở trên giường cũng nhận ra được suy nghĩ trong lòng Tô Du.
Chỉ nghe anh hời hợt mở miệng nói: “Bây giờ đã là 12 giờ đêm rồi, nửa đêm sẽ có một vài thứ ẩn hiện.”
Sau khi nhìn thấy cơ thể của Tô Du run lên rất hợp với tình hình, khóe môi của Cố Trần nhếch lên, trong mắt có chút ý cười: “Hơn nữa, bây giờ dì giúp việc trong nhà đã ngủ rồi, mặc dù cầu thang có đèn cảm biến âm thanh, nhưng ai có thể đảm bảo mấy cái đèn đó sáng lên là vì âm thanh của em chứ?”
Tô Du khựng lại một chút, cậu nhìn Cố Trần vô cùng nghiêm chỉnh trên giường, cậu vẫn cảm thấy người này đang cố ý, tuyệt đối là cố ý! Nhưng cậu lại không có bằng chứng gì cả!
Cố Trần nhìn phản ứng của Tô Du, khóe miệng của anh hơi nhếch lên.
“Bên ngoài quả thực... Rất tối.” Tô Du không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, bước chân lùi vào trong phòng của Cố Trần.
“Phòng tắm ở ngay bên cạnh, cứ tự nhiên.” Cố Trần mở miệng đầy trầm ổn: “Quần áo của tôi ở trong tủ, em tự chọn đi.”
Nói ra câu này thực sự có vẻ rất đứng đắn, giống như Liễu Hạ Huệ chuyển thế vậy.
*Liễu Hạ Huệ: Một người sống ở nước Lỗ vào thời Xuân Thu, nổi tiếng là người có khả năng chống lại cám dỗ về sắc dục.
Nhưng bản thân Cố Trần cũng không hề phát hiện cái tay cầm sách của bản thân đang run rẩy.
Trong lòng anh dâng lên sự hưng phấn mà bản thân cũng không biết.
Tô Du mở tủ quần áo của Cố Trần, đập vào mắt là những bộ vest nghiêm chỉnh mà Cố Trần mặc thường ngày, được xếp theo bố cục đen trắng rõ ràng, Tô Du có thể đoán ra Cố Trần là người có một chút OCD. Bên kia ngăn tủ là áo sơ mi, tới tận một góc vắng vẻ mới là đồ ngủ của Cố Trần.
Tô Du cảm thấy mặc đồ ngủ của người ta thì không hay lắm, dù sao cũng là đồ vật thường dùng của người ta, cho nên sau một hồi bối rối, cậu mới cầm lấy cái áo sơ mi mà Cố Trần nói rằng chưa từng mặc rồi đi vào phòng tắm.
Phòng tắm của Cố Trần vô cùng dễ chịu, bên trong bồn tắm lớn quả thực là xa xỉ đến cực hạn. Tô Du vô cùng hưởng thụ mà ngủ thϊếp đi trong bồn tắm của nhà tư bản độc ác, đến tận khi tiếng gõ cửa của Cố Trần truyền đến thì cậu mới tỉnh lại. Tô Du căng thẳng, vội vàng đứng dậy khỏi bồn tắm, nhưng không ngờ lại trượt chân ngã lại vào trong bồn tắm, tạo thành tiếng vang.
Tiếng gõ cửa dừng lại, sau đó là tiếng vặn tay nắm cửa vang lên, Tô Du muốn mở miệng ngăn cản, nhưng không ngờ là cánh cửa đã mở ra rồi.
Cố Trần ngồi trên xe lăn, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt thì im lặng một chút, sau đó bình tĩnh mở miệng: “Xin lỗi, tôi cho rằng là xảy ra chuyện gì.”
Khi Tô Du còn chưa kịp phản ứng, cánh cửa đã đóng lại, đến lúc này trong lòng trong mắt Tô Du vẫn là cảnh tượng lúng túng vừa rồi. Nếu cậu chú ý thêm một chút, có thể nghe được trong âm thanh bình tĩnh của Cố Trần còn có chút khàn khàn mà trước nay chưa từng có, giống như là một tình cảm không thể nói ra đang bị đè nén vậy.
Cố Trần dựa trên xe lăn mà khôi phục hô hấp của bản thân, nhưng cho dù anh muốn xem nhẹ chuyện này như thế nào thì vẫn khó mà xóa bỏ dáng vẻ Tô Du ở trong bồn tắm.
Khi đó trong phòng tắm toàn là hơi nước, Tô Du ngã ngồi trong bồn tắm, da thịt vốn trắng nõn có phần phiếm hồng, Tô Du ở trong sương mù ngẩng đầu nhìn về phía anh, đuôi mắt đỏ bừng đầy hơi nước, có lẽ là vì vô ý trượt chân vào trong bồn tắm nên ánh mắt của Tô Du có thêm vài phần mê man và yếu ớt.
Khiến người ta có cảm giác muốn xoa cho Tô Du...
Sau khi ý thức được bản thân đang nghĩ gì, Cố Trần mạnh mẽ mở mắt, anh rời khỏi phòng tắm như đang chạy trốn, hô hấp đầy chật vật, anh muốn tránh né Tô Du, nhưng chỉ có chính anh biết anh đã sớm hãm sâu vào trong nhà tù không có lối thoát này rồi...