Tô Du có thể đoán được nguyên nhân khiến Cố Trần trở nên như vậy, phần lớn là do cuộc điện thoại vừa rồi của quản lý không rõ ràng.
Tô Du chậm rãi sờ lên mặt Cố Trần, cậu nhẹ nhàng nói: “Cố Trần, từ trước đến nay, tôi chưa từng nghĩ như thế.”
Hiển nhiên là Cố Trần vẫn chưa đi ra khỏi trạng thái ác mộng, ánh mắt anh nhìn Tô Du đầy vẻ mê man, không chịu mở miệng nói câu nào, nhưng chính vì Cố Trần im lặng như thế nên Tô Du đoán được trong lòng Cố Trần nghĩ cái gì.
Cố Trần đang chờ đáp án của Tô Du.
Tô Du thở dài, quay người cầm ly nước ấm đưa cho Cố Trần. Cố Trần không chút do dự nhận lấy cái ly trong tay Tô Du, sau khi uống một ngụm thì giữ lại cái ly trong tay, sau đó ngơ ngác ngồi trên giường nhìn Tô Du giúp anh băng bó vết thương.
“Cố Trần, thực ra Lê Văn không nói với anh về nửa câu sau của tôi.” Tô Du đang cúi đầu đột nhiên mở miệng nói.
Tô Du vốn không muốn để Cố Trần biết chuyện kia, nhưng thấy bây giờ trạng thái của Cố Trần không thích hợp, cho dù có xấu hổ thì cậu cũng không thể giấu giếm nữa.
Chỉ nghe cậu mở miệng nói: “Thực ra khi từ chối Lê Văn, tôi đã nói lý do cho anh ta, có lẽ là anh ta chưa nói cho anh biết.”
Cố Trần cầm cái ly, ngẩng đầu nhìn Tô Du, trong ánh mắt mang theo vẻ cẩn thận từng li từng tí và sự yếu ớt khiến người ta khó mà phát hiện.
“Tôi nói với anh ta, anh là người tôi yêu.” Tô Du ngồi bên cạnh Cố Trần, nói.
Cái tay cầm ly nước của Cố Trần siết chặt, đôi môi mỏng vẫn mím chặt, không mở miệng nói câu nào, nhưng chỉ với dáng vẻ và thái độ như vậy, Tô Du đã nhìn ra được, Cố Trần không hề tin.
Việc này cũng không thể trách Cố Trần, cho dù là ai gặp phải chuyện này thì cũng rất khó để tin người khác.
Tô Du thở dài, đưa tay lấy cái ly nước mà Cố Trần nắm trong tay ra. Nhiệt độ trong tay bỗng nhiên rời đi khiến Cố Trần sửng sốt, nhưng đúng lúc này, một sự tồn tại càng ấm áp hơn nắm lấy tay anh.
Tô Du nhìn cái tay đang nắm tay Cố Trần của chính mình, sau đó, hai bàn tay vốn nắm chặt dần biến thành mười ngón đan xen.
Nhiệt độ truyền đến từ tay khiến Cố Trần không khỏi liếc mắt.
“Cố Trần, chúng ta gọi một cuộc điện thoại cho Lê Văn, có được không?”
Vừa dứt lời, Tô Du cảm nhận được sự căng thẳng của người trước mặt, chỉ nghe Cố Trần dùng âm thanh hơi khô cằn mà nói: “Không cần.”
Anh không muốn trải qua sự tra tấn đó nữa.
“Cố Trần, xin anh hãy nghe anh ta nói một chút đi, có được không? Tôi biết anh không tin lời tôi, nhưng anh có thể nghe thử lời nói của người khác không?”
Cố Trần rũ mắt hồi lâu không nói gì, khi Tô Du cho rằng Cố Trần sẽ không đồng ý, Cố Trần lại chậm rãi mở miệng nói: “Gọi đi.”
Để anh nhìn rõ chính mình, càng hãm sâu vào trong vũng bùn.
Điện thoại được kết nối, âm thanh của Lê Văn truyền đến từ đầu bên kia: “Tô Du, có phải cậu nghĩ thông rồi, muốn ký hợp đồng không?”
Tô Du lúng túng ho nhẹ một tiếng: “Chỉ là tôi muốn anh nói rõ về nguyên nhân tôi không ký kết cho... Vị kia nhà tôi biết.”
“Đúng vậy, anh ấy ở ngay bên cạnh tôi, tôi mở loa ngoài, anh cứ nói thẳng là được rồi.” Sau khi nói xong câu kia, Tô Du vẫn luôn đỏ mặt không dám nhìn Cố Trần.
Thực ra vừa rồi Tô Du muốn nói là chồng, nhưng á khẩu hồi lâu vẫn ngại nói ra miệng, đành phải dùng vị kia nhà tôi để thay thế.
Hiển nhiên là Lê Văn rất không hiểu tại sao Tô Du lại đưa ra yêu cầu này, nhưng anh ta vẫn mở miệng theo yêu cầu của Tô Du: “Cái đó... Người anh em à, thực ra khi Tô Du từ chối còn nói với tôi rằng cậu ấy rất yêu anh, nguyên nhân cậu ấy từ chối ký kết có lẽ là vì cậu ấy không muốn anh chịu tổn thương.”
Con ngươi của Cố Trần nhẹ nhàng run lên, anh nhìn về phía Tô Du.
Tô Du cầm điện thoại nói cảm ơn với Lê Văn, sau đó quay đầu đối diện với ánh mắt của Cố Trần, cậu căng thẳng một cách khó hiểu, còn nắm lấy góc áo của bản thân: “Cố Trần, khi đó Lê Văn muốn tôi đổi thành chưa lập gia đình, tôi không đồng ý, tôi gả cho anh một cách đàng hoàng, cho nên tôi không muốn giấu giếm bất cứ chuyện gì cả.”
Sau khi nói đến đây, Tô Du nhìn chân Cố Trần, dường như cậu đã hạ quyết tâm vậy: “Nhưng nếu tôi điền đã kết hôn thì sẽ giống như Lê Văn nói, đến lúc đó anh sẽ bị tất cả mọi người nhìn thấy, thậm chí là khi đi đường cũng có camera đi theo, thoạt nhìn thì có vẻ như anh không để ý đến biến cố xảy ra với bản thân, nhưng cái này chỉ là có vẻ thôi, tôi cảm nhận được, anh vô cùng để ý, chí ít là bây giờ vẫn chưa thoát khỏi nó.”
“Cố Trần, một người kiêu ngạo như anh, sao có thể để người khác nhìn thấy dáng vẻ này của anh chứ...” Tô Du cả gan ngồi bên cạnh Cố Trần, tay của hai người họ nắm chặt nhau: “Tôi không muốn anh chịu tổn thương, cho dù chỉ là một chút.”
Dường như Cố Trần lập tức bừng tỉnh, khi nhìn Tô Du, anh đã khôi phục dáng vẻ trước đó, anh bình tĩnh mở miệng hỏi: “Cậu có biết cậu đang nói cái gì không?”
“Tôi biết.” Tô Du nhìn Cố Trần đã khôi phục dáng vẻ vốn có, trái tim của cậu cũng hạ xuống, cậu cười nói: “Tôi nói là tôi muốn bảo vệ anh.”
Mấy chữ đơn giản như có sức nặng ngàn cân mà rơi vào trong tim Cố Trần, sau đó là cảm giác ê ẩm truyền đến bên tai.
Sau đó, Cố Trần không khống chế nổi bản thân, đợi đến khi anh phản ứng lại thì anh đã ôm lấy Tô Du, chỉ nghe anh mở miệng nói: “Tô Du, nhớ kỹ lời em nói hôm nay.”
Câu nói kia có ý uy hϊếp nhiều hơn là cầu xin, giống như người hãm sâu vào trong tuyệt vọng đột nhiên bắt được cọng cỏ cứu mạng vậy, từ đây về sau sẽ không buông tay nữa.
Tô Du ôm lấy Cố Trần, trong mắt tràn đầy vẻ đau lòng. Trước khi xuyên sách, Cố Trần đối với cậu mà nói chỉ đơn thuần là một đoạn miêu tả, một nhân vật, nhưng bây giờ Cố Trần lại là một người sống sờ sờ, sao cậu có thể buông ra được chứ?
“Cố Trần, tôi sẽ luôn ở bên anh.”
Tô Du nhẹ nhàng sờ mái tóc của Cố Trần, trong giọng nói là sự yêu thương mà bản thân cậu cũng không phát hiện.