Chương 45

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Cố Trần gặp một giấc mộng, có người đang liều mạng bóp cổ anh, bên tai là từng đợt âm thanh ầm ĩ, trong âm thanh đó còn lộ ra tiếng kêu khóc cuồng loạn của một người phụ nữ: “Sao mày không chết đi? Sao mày vẫn còn sống? Mày sinh ra chính là một sai lầm, mày là vết nhơ trong cuộc đời tao!”

Cảm giác hít thở không thông ngày càng nghiêm trọng, Cố Trần mạnh mẽ mở mắt, trên người đã chảy mồ hôi lạnh, con mắt vốn sáng rõ cũng lộ ra vài phần mơ hồ. Lúc này, dường như còn chưa bước ra khỏi giấc mộng, hai tay của anh không ngừng run rẩy, ngay cả đôi môi cũng trắng bệch khác thường, chỉ nghe Cố Trần lẩm bẩm trong miệng: “Xin lỗi, xin lỗi, bây giờ tôi sẽ đi ngay, tôi sẽ không trở thành vết nhơ của cậu, xin lỗi, tôi đã trở thành vết nhơ trong cuộc sống hoàn mỹ của cậu.”

Đầu ngón tay của Cố Trần đặt trên tay vịn xe lăn, chỉ nghe “Cạch” một tiếng, một con dao găm xuất hiện từ trên tay vịn, con dao đó phản chiếu ánh sáng trong căn phòng mờ tối, khiến người ta không khỏi rùng mình.

“Bây giờ tôi sẽ xóa đi vết nhơ của cậu, cậu đừng vội.” Ánh mắt của Cố Trần mông lung, anh nhẹ nhàng mở miệng.

Con dao găm được chậm rãi nâng lên, cuối cùng rơi vào động mạch chủ trên cổ Cố Trần, khi dao găm lạnh băng tiếp xúc với làn da, Cố Trần không khỏi run rẩy. Cố Trần cảm nhận được mạch máu yên lặng đã lâu của mình đang sôi trào, mỗi một tấc máu thịt của anh đều đang kêu gào anh mau đâm thật mạnh xuống, dáng vẻ này của anh không được yêu thích, bị người ta e sợ, dính đầy sự bẩn thỉu tối tăm, anh nên biến mất khỏi thế giới này.

Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt lạnh lùng của Cố Trần, lúc này, Cố Trần đột nhiên nhếch khóe môi, anh cười, giống như được giải thoát vậy.

Cơn đau truyền đến từ cái cổ, sau đó là một chất lỏng ấm áp dần nhỏ xuống dọc theo con dao, khóe miệng của Cố Trần không thể hạ xuống, nương theo cơn đau đớn, anh càng cười điên cuồng hơn, nhưng trong mắt lại là vẻ bi thương.

Cửa phòng bị người ta dùng một cước đạp ra, cảnh tượng trước mắt khiến con ngươi của Tô Du hơi co lại, cậu vọt tới trước mặt Cố Trần, nhưng lại không dám cướp con dao trong tay anh.

Giọng nói của cậu hơi run rẩy: “Cố Trần.”

Mãi đến khi tiến tới trước mặt Cố Trần, Tô Du mới nhìn thấy cái áo sơ mi dài tay vì tác động của anh mà nhăn lại, mà trên cổ tay của anh là những vết sẹo rất kinh khủng, có mới có cũ, nhưng vì luôn bị Cố Trần giấu dưới tay áo sơ mi nên không có ai phát hiện.

Sau mỗi một đêm bị ốm, Cố Trần đều rạch một đường lên cổ tay, khiến từng giọt máu tươi rơi xuống mặt đất, giống như những giọt máu này sẽ rửa trôi toàn bộ vết nhơ và tội ác trong thân thể anh, khiến chúng biến mất vậy.

Tô Du cắn môi nhìn dáng vẻ của Cố Trần trước mặt, trái tim truyền đến cảm giác hít thở không thông.

Cố Trần nhìn Tô Du ở trước mặt, ánh mắt của anh vẫn vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không để ý đến việc con dao đã đâm vào trong da mình, anh nở nụ cười, mở miệng nói như đang lảm nhảm về việc trong nhà vậy: “Cậu đến rồi à?”

“Cố Trần, bỏ dao xuống đi, được không?” Tô Du muốn bản thân mở miệng thật bình tĩnh, nhưng cậu lại phát hiện, âm thanh của bản thân đang run rẩy không thể khống chế.

Sau khi hỏi Lê Văn, cậu mới biết được nguyên nhân tâm trạng của Cố Trần thay đổi, nhất định là Cố Trần cảm thấy cậu không muốn anh xuất hiện trước mắt công chúng là bởi vì có một người chồng tàn phế sẽ khiến cậu mất mặt.

Với tính cách theo đuổi sự hoàn mỹ như Cố Trần, sao anh có thể chấp nhận việc bản thân không trọn vẹn chứ, cho nên một câu nói của Lê Văn đã trực tiếp khiến toàn bộ sự âm u trong đáy lòng Cố Trần bùng nổ.

Tô Du nhìn Cố Trần bình tĩnh rời khỏi phòng, cậu liền biết nhất định anh sẽ xảy ra chuyện, nhưng không ngờ lại là cảnh tượng trước mặt này.

“Tô Du, cậu đừng sợ.” Cố Trần cầm dao nhìn Tô Du, anh mở miệng cười nói: “Vết nhơ trong cuộc đời cậu sẽ biến mất nhanh thôi.”

Cố Trần nói rất mơ hồ, nhưng trong khoảnh khắc này, Tô Du lại đoán được ý nghĩa trong lời nói đó.

Cố Trần cho rằng bản thân anh là vết nhơ, cho nên đang nghĩ cách diệt trừ vết nhơ trong đời Tô Du, cũng chính là bản thân Cố Trần.

Tô Du chậm rãi tới gần Cố Trần đang không được bình thường, tay cậu nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay không cầm dao găm của Cố Trần: “Cố Trần, xin anh đấy, buông con dao xuống, có được không?”

Cố Trần vẫn cầm dao nhìn chằm chằm Tô Du, không có bất kỳ động tác nào khác.

“Cố Trần, anh không phải vết nhơ, từ trước đến giờ đều không phải.” Khi mở miệng, Tô Du chỉ cảm thấy đáy lòng mình đang không ngừng co rút đầy đau đớn, cậu không muốn nhìn thấy Cố Trần như vậy: “Anh là chồng của tôi, anh là người mà Tô Du này đã nhận định là sẽ bảo vệ cả đời.”

Cái tay cầm dao của Cố Trần run rẩy một chút, ánh mắt vô hồn nhìn Tô Du, giọng nói khàn khàn: “Xin lỗi, dáng vẻ này của tôi khiến cậu khó xử rồi, sau khi tôi chết đi, sẽ không có ai biết chồng cậu là một kẻ tàn phế nữa.”

Tô Du mím chặt đôi môi, chỉ cảm thấy sống mũi chua xót, nước mắt chảy xuống không thể khống chế.

Động tác của Cố Trần khựng lại: “Cậu đừng khóc.”

Vừa dứt lời, Tô Du không thèm để ý con dao kia có thể làm cậu bị thương hay không, chỉ thấy cậu nghiêng người về phía trước mà ôm lấy Cố Trần, mà ngay khoảnh khắc con dao sắp chạm vào Tô Du, Cố Trần lập tức buông con dao xuống theo bản năng.

Cố Trần cảm nhận được nhiệt độ trong l*иg ngực, nhìn Tô Du đã khóc đến mức không còn hình tượng, chưa đợi não bộ suy nghĩ, anh đã ôm lấy Tô Du.

Anh nhìn Tô Du, trong mắt là sự mơ hồ vô tận.

“Tại sao?” Cố Trần lẩm bẩm: “Tôi chết đi không phải sẽ tốt hơn à?”