Lê Văn ở đầu bên kia điện thoại nghe được câu phát biểu với lòng chiếm hữu mãnh liệt này thì trong lòng không khỏi giật mình, trong đầu anh ta đã nghĩ đến vô số lý do Tô Du từ chối ký hợp đồng, trong đó cũng bao gồm cả kiểu cưỡng chế yêu đương này.
Mặc dù Tô Du rất đẹp, nhưng mà...
Lê Văn nghĩ đến khuôn mặt có vẻ vô cùng đơn thuần của Tô Du, việc phá vỡ giới hạn cũng không phải là không thể.
“Sao cậu ấy lại từ chối ký hợp đồng?” Cố Trần cảm nhận được sự im lặng từ đầu bên kia điện thoại, anh mở miệng hỏi.
“Tôi cũng không biết, chỉ là tôi đang phân tích những tác hại khi cậu ấy điền cột đã kết hôn thì cậu ấy từ chối ký hợp đồng.” Lê Văn sụp đổ mà gãi tóc, nhớ tới nhiệm vụ của cấp trên ngoài cười nhưng trong không cười giao cho thì không khỏi đau đầu, anh ta thấy Tô Du không giống người sẽ tùy tiện thay đổi ý định, hiện tại cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng ở chỗ chồng của Tô Du thôi.
“Cho nên là, anh có thể làm công tác tư tưởng với Tô Du một chút không? Cậu ấy không vào giới giải trí thì thực sự là có phần đáng tiếc đấy.” Lê Văn nói.
“Anh nói về những tác hại gì?” Cố Trần cũng không trực tiếp đồng ý với lời đề nghị của Lê Văn, ngược lại là mở miệng hỏi một câu như vậy.
“Tôi chỉ nói là nếu như cậu ấy điền vào cột đã kết hôn, tương lai mà nổi tiếng sẽ bị đủ loại người đào bới đời tư, đặc biệt là về nửa kia của cậu ấy, dù sao thì cũng không có ai muốn bạn đời của mình lúc nào cũng bị để mắt tới, cảm giác này giống như bên cạnh có kẻ nhìn trộm vậy, rất khó chịu.”
Lê Văn kể toàn bộ chuyện xảy ra trong văn phòng cho Cố Trần nghe, bây giờ Cố Trần chính là cọng cỏ cứu mạng của anh ta, Tô Du có thể quay lại hay không cũng chỉ có thể dựa vào Cố Trần.
Nhưng Lê Văn lải nhải nhiều thứ như vậy, lại không hề mở miệng nói với Cố Trần về câu “Tôi rất yêu anh ấy” của Tô Du, vì theo Lê Văn thấy, câu nói kia không đáng kể, cho nên anh ta chỉ chọn trọng điểm để kể cho Cố Trần nghe, cụ thể đều vây quanh việc Tô Du không muốn nửa kia của mình xuất hiện trước ống kính, cho nên không muốn ký hợp đồng.
Lê Văn càng nói, ánh mắt của Cố Trần càng tối đi, mãi đến khi Lê Văn cúp điện thoại, Cố Trần vẫn duy trì trạng thái im lặng. Anh nhìn Tô Du đang lau tóc đi ra, sau đó lại nhìn đôi chân của mình, đôi môi mỏng mím chặt, không hề mở miệng.
Tô Du đang lau tóc nhìn về phía Cố Trần, cảm thấy tâm trạng của Cố Trần vẫn không tốt, thậm chí còn kém hơn trước khi cậu đi tắm mấy phần. Đúng lúc này, cậu nhìn thấy điện thoại của mình trong tay Cố Trần, cậu lập tức nghĩ đến dãy số xa lạ muốn hại Cố Trần trước đó, căng thẳng đến mức trực tiếp lấy lại điện thoại từ trong tay Cố Trần.
“Sao anh lại cầm điện thoại của tôi?” Giọng điệu của Tô Du có hơi căng thẳng.
Cố Trần nhìn Tô Du ở trước mặt, anh vẫn cho rằng bản thân nhìn người rất chuẩn, nhưng bây giờ lại đột nhiên nhìn không thấu. Anh mở to miệng như muốn nói cái gì đó, nhưng cái tay đặt trên tay vịn lại hơi gấp gáp, sau đó anh rũ con ngươi xuống, cuối cùng vẫn không mở miệng.
Tô Du phát hiện ra Cố Trần không thích hợp thì cau mày gọi tên anh, nhưng Cố Trần chỉ ngẩng đầu nhìn Tô Du một cái, khi Tô Du muốn hỏi anh thì anh lại điều khiển xe lăn rời đi: “Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi đi.”
Tô Du nhìn bóng lưng càng ngày càng xa của Cố Trần, cậu không biết trong mười mấy phút ngắn ngủi này đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu có thể cảm nhận được sự chuyển biến tâm trạng của Cố Trần, bóng lưng của anh mang theo sự thê lương và bi thương không muốn người ta phát hiện ra.
Tô Du nhìn điện thoại trong tay, sau khi mở ra nhìn một lát thì thấy được cuộc gọi của Lê Văn, nhìn thời gian thì Tô Du đoán được là Lê Văn gọi đến lúc cậu đang đi tắm, vậy thì vô cùng có thể là Cố Trần nhận cuộc gọi và nghe được cái gì đó.
Ánh mắt của Tô Du tối đi mấy phần, gọi điện lại cho Lê Văn.
Cố Trần gần như là cố gắng chống đỡ mà rời khỏi phòng của Tô Du, anh im lặng về phòng của mình, căn phòng vẫn tối đen, mang theo vài phần buồn bực khiến người ta hít thở không thông. Đây lại là điều kiện sống từ nhỏ đến lớn của anh, vậy mà căn phòng vô cùng quen thuộc này lại mang đến sự lạnh băng khiến Cố Trần không khỏi run rẩy.
Anh cúi đầu nhìn đôi chân của mình, sau đó đưa tay bóp đùi, mãi đến khi móng tay đâm thật sâu vào thịt, nét mặt của Cố Trần vẫn bình tĩnh như vậy.
Anh vẫn không cảm nhận được bất kỳ sự đau đớn nào...
Vụ tai nạn giao thông là âm mưu từ trước, mục đích là lấy mạng anh, nhưng người này lại không nghĩ mạng của anh lớn như vậy, có thể sống tiếp sau vụ tai nạn như vậy, chỉ là dù còn sống thì cũng tổn hại mất một đôi chân.
Có lúc anh còn cười nhạo vận mệnh của bản thân đúng là đùa cợt, dáng vẻ này còn không bằng khiến anh mất mạng trong vụ tai nạn đi, như vậy tốt hơn việc anh kéo dài hơi tàn ở thế giới này với dáng vẻ không phải người cũng không phải ma.
Cố Trần nhìn đôi chân của mình, nghĩ đến lời người quản lý kia nói: Tô Du không muốn nửa kia của mình xuất hiện trước ống kính.
Cố Trần sờ lên chân mình, sau đó cười tự giễu một tiếng: Cũng đúng, với trạng thái này của mình, nếu như fan của Tô Du biết Tô Du gả cho một kẻ tàn phế, thậm chí còn liên lụy đến Tô Du, chẳng phải những fan đó sẽ phát điên sao?
Ai sẽ cho phép người mình thích bị vấy bẩn chứ?
Một tiếng cười khẽ vang lên trong căn phòng rộng lớn, mang theo sự bi thương vô tận.
Con người anh luôn theo đuổi sự hoàn mỹ, nhưng dường như từ khi sinh ra đều có đủ thứ không hoàn mỹ, đợi đến khi anh dần trưởng thành, có thể khiến người ta quên đi thân thế của anh, anh lại đột nhiên rơi vào cái vòng lặp không hoàn mỹ này, thậm chí còn trở thành vết nhơ của người khác.
Thực sự là thất bại mà...
Cố Trần tựa đầu vào xe lăn, nhắm mắt lại giống như đã cực kỳ mệt mỏi.