Cố Trần nhìn Tô Du trầm tư trên giường, lập tức nghĩ tới thông tin vừa thám thính được, anh không nghĩ ra vì sao Tô Du rõ ràng đã qua phỏng vấn nhưng lại đột nhiên không đi nữa.
“Tô Du.” Giọng nói của Cố Trần vang lên, miễn cưỡng kéo Tô Du khỏi sự trầm tư, Tô Du ngẩng đầu nhìn Cố Trần ngồi xe lăn ở trước mặt.
Trên người Cố Trần mặc áo sơ mi màu trắng, trên cổ tay trái là chiếc đồng hồ đặt làm riêng, hai tay giao nhau đặt trên đùi, anh ngồi ngay ngắn trên xe lăn mà nhìn Tô Du, trong lúc vô hình vẫn lộ ra khí thế cao cao tại thượng cùng sự ưu nhã đã tích lũy theo từng ngày tháng.
Tô Du không khỏi nghĩ đến mấy chữ “khí chất quý phái” mà Lê Văn từng nói với cậu, nếu để Lê Văn nhìn thấy Cố Trần, đoán chừng Lê Văn sẽ trực tiếp không đi nổi nữa, như Cố Trần mới thực sự là quý phái.
Mặc dù trong sách, Cố Trần là trùm phản diện, nhưng đồng thời cũng là một người đàn ông rất có sức quyến rũ, miêu tả của tác giả đối với Cố Trần chính là...
... Từ sợi tóc đến đầu ngón tay của Cố Trần đều hoàn mỹ, về chỗ không hoàn mỹ trên người anh, ngoại trừ thân thế của anh thì chính là cuộc hôn nhân với Tô Du.
“Tại sao cậu lại bỏ việc ký kết?” Cố Trần ngồi trên xe lăn nhìn Tô Du ở trước mặt, mở miệng liền nói trực tiếp, không chút vòng vo.
Khi Cố Trần hỏi câu này, Tô Du có chút kinh ngạc, không biết tại sao Cố Trần lại biết cậu đã qua vòng phỏng vấn nhưng không ký hợp đồng, sau đó cậu lại nghĩ đến thân phận của Cố Trần, có lẽ là người bạn nào đó của Cố Trần nói cho anh biết.
Sự may mắn duy nhất của cậu bây giờ chính là ngoại trừ Lê Văn thì không có ai biết những lời mà họ nói trong văn phòng đó, bằng không cậu sẽ trực tiếp chui xuống đất, không làm người nữa.
Tô Du né tránh ánh mắt của Cố Trần, kỳ quái nói một câu: “Chỉ là cảm thấy giới giải trí không quá phù hợp với bản thân thôi.”
Sự né tránh của Tô Du đã bị Cố Trần bắt được, anh biết Tô Du đang lừa gạt anh, nhưng vì một số việc nên Tô Du không thể không bỏ việc tiến vào giới giải trí.
Cụ thể là việc gì, Tô Du không muốn cho anh biết, càng không nói cho anh biết. Thời gian dần trôi qua, Cố Trần không có cách nào khống chế tâm trạng của bản thân, trong lòng dần dần dâng lên mấy phần không vui. Ngón tay của anh đan vào nhau, đôi con ngươi màu nâu lẳng lặng nhìn Tô Du, ánh mắt có thêm vài phần mờ mịt không rõ.
Tô Du cảm thấy dường như Cố Trần không mấy vui vẻ, trực giác nói cho cậu biết, bây giờ Cố Trần rất nguy hiểm, cậu nhanh chóng lùi lại một bước, cầm đồ ngủ ở trên giường, để lại một câu “Tôi đi tắm” rồi chạy trối chết.
Cố Trần nhìn bóng lưng hoảng hốt chạy vào phòng tắm của Tô Du thì đôi môi mỏng mím chặt, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, bây giờ Cố Trần vô cùng không vui.
Khi Cố Trần đang im lặng, điện thoại đặt trên giường của Tô Du đổ chuông, Cố Trần nhìn thoáng qua ghi chú trên điện thoại chỉ là một dãy số xa lạ, anh do dự một chút, sau đó cầm điện thoại của Tô Du lên, nhận cuộc gọi này.
Đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh của một người đàn ông, người đó gọi tên của Tô Du. Sau khi nghe thấy giọng nói này, đôi mắt của Cố Trần hơi híp lại, mặc dù anh biểu hiện rất bình tĩnh nhưng xung quanh lại ngập tràn khí chất nguy hiểm, giống như một con thú dữ đột nhiên phát hiện ra bạn đời của mình bị người khác dòm ngó vậy.
Khóe miệng của Cố Trần nhếch lên thành một đường cong nhẹ, nếu là người quen thuộc với Cố Trần, ở bên cạnh anh đủ lâu, bây giờ sẽ nhận ra tâm trạng của Cố Trần thực sự không tốt.
“Anh là ai?” Giọng nói của Cố Trần vang lên một cách bình thản, không chút nhiệt độ.
Người ở đầu bên kia điện thoại sửng sốt một chút, có phần thận trọng hỏi: “Anh không phải Tô Du sao?”
“Anh là ai?” Cố Trần cũng không cho người kia một đáp án mà chỉ lặp lại câu hỏi này.
“Tôi là Lê Văn, có thể coi như quản lý tương lai của Tô Du.” Lê Văn ở đầu bên kia điện thoại nói.
“Quản lý?” Sau khi nghe được đáp án này, cơ thể vốn căng thẳng của Cố Trần hơi thả lỏng, anh dựa trên xe lăn, mở miệng nói: “Tô Du đang tắm, anh gọi cho cậu ấy làm gì?”
Sau khi Cố Trần nói xong câu này, đầu bên kia điện thoại im lặng hồi lâu, sau đó là âm thanh có phần lúng túng của Lê Văn: “Vậy, anh là... Chồng của Tô Du nhỉ?”
Rõ ràng là cách dùng từ của Lê Văn đã lấy lòng được Cố Trần, chỉ thấy người đàn ông vốn không thích cười kia đã nhếch khóe môi, giọng nói sau đó cũng nhiều thêm vài phần sung sướиɠ.
“Ừm.” Cố Trần không phủ nhận.
“Thật tốt quá, là anh nghe máy thì tốt rồi!” Lê Văn nói một câu không đầu không đuôi, khi Cố Trần đang cảm thấy kỳ lạ thì Lê Văn lại nói tiếp: “Anh không biết đâu, Tô Du vì anh mà từ bỏ cơ hội ký hợp đồng với Hoa Tinh đấy.”
Cố Trần nhíu mày: “Tại sao?”
“Tôi cũng không biết.” Có vẻ là Lê Văn rất phiền muộn: “Chỉ là tôi đang phân tích cho cậu ấy về những tác hại khi đã kết hôn...”
Sau khi nói đến đây, Lê Văn đột nhiên nghĩ đến có thể Cố Trần còn chưa biết chuyện này nên bổ sung: “Anh vẫn chưa biết nhỉ, chính là trong lúc Tô Du đang điền thông tin về tình trạng hôn nhân, tôi đã bảo cậu ấy đừng điền vào ô đã kết hôn.”
Nửa câu đầu Lê Văn nói ra khiến Cố Trần ngồi trên xe lăn khẽ giật mình, trong mắt anh chứa đựng ý cười, nhưng câu cuối cùng của anh ta lại khiến ý cười của anh ngưng đọng trong mắt.
“Tại sao?” Âm thanh của Cố Trần lạnh băng: “Việc cậu ấy kết hôn với tôi đã được viết trên sổ hộ khẩu của tôi rồi.”
Sau đó, dường như Cố Trần cảm thấy bản thân còn chưa nói rõ ràng, chỉ nghe anh bổ sung một câu: “Cậu ấy là người của tôi.”
Cố Trần gằn từng chữ, ngoại trừ vẻ nguy hiểm, còn mang theo vìa phần chiếm hữu đối với Tô Du mà chính anh cũng không phát hiện ra.