Chương 42

Tô Du đi một đường rất tiêu sái, mãi đến khi đi vào hầm để xe dưới mặt đất, nhịp chân kiên định của cậu đột nhiên mềm nhũn, sau đó cậu vội vàng lên xe rồi đóng cửa xe lại, trong không gian hoàn toàn yên tĩnh, Tô Du chậm rãi ghé vào vô lăng, đôi tai trắng nõn đỏ lên.

Aaa! Sao cậu lại nói ra lời xấu hổ như vậy chứ!

Khi vừa mới nói ra việc nửa kia của mình là nam, Tô Du không muốn Lê Văn biểu hiện ra bất cứ vẻ ghét bỏ nào đối với Cố Trần, cho nên cậu mới bảo vệ Cố Trần theo bản năng, không chút do dự mà mở miệng nói: “Tôi rất yêu anh ấy.”

Tô Du che mặt đầy thất bại, sau khi tâm trạng được thả lỏng, cậu mới khởi động xe rời đi.

Nhưng mà điều Tô Du không biết là, có một người đàn ông đi ra từ văn phòng vừa rồi, chính là người đàn ông đeo kính bảo Tô Du hát. Lê Văn nhìn người đàn ông kia, gọi một tiếng: “Tổng Giám đốc Trì.”

“Ừm.” Trì Văn Cảnh đáp lại một tiếng, dường như đã phát hiện ra trò hay gì đó: “Làm công tác tư tưởng cho cậu ta thật tốt, để cậu ta ký kết với Hoa Tinh.”

Lê Văn cười khổ một tiếng, âm thanh của người làm công thật bi ai, sự may mắn duy nhất của anh ta chính là trong điện thoại vẫn còn lưu số điện thoại của Tô Du, không đến mức mất liên lạc.

Khi Tô Du lái xe về đến biệt thự, Cố Trần đang xem điện thoại, anh nhìn thoáng qua Tô Du: “Quay về rồi à?”

Tô Du nhẹ nhàng gật đầu, muốn đi lên tầng, nhưng lại bị Cố Trần gọi lại: “Phỏng vấn thế nào?”

Cố Trần vẫn đang nhìn điện thoại, vẻ mặt bình thường như chỉ thuận miệng hỏi. Tô Du nghĩ đến câu nói của bản thân ở Giải trí Hoa Tinh, sau đó di chuyển tầm mắt, cố gắng không nhìn về phía Cố Trần, cậu ho nhẹ một tiếng, có hơi lúng túng mở miệng: “Không qua, khả năng diễn xuất quá kém.”

Tô Du khiến Cố Trần nghĩ đến trước kia, mỗi khi nói dối, cậu cũng có hàng trăm lỗ hổng, khóe miệng của anh hơi nhếch lên: “Cũng đúng.”

Hai chữ như vậy khiến Tô Du sửng sốt, cậu không ngờ rằng Cố Trần thậm chí còn không an ủi, khi cậu đang định nổi giận thì Cố Trần ngồi ở tầng một lại ngẩng đầu nhìn về phía Tô Du đang đứng trên cầu thang.

“Không sao, cậu quay về thì tôi nuôi cậu.”

Đây là lời Cố Trần đã nói với cậu từ trước, nhưng hiện tại anh vẫn nói lại lần nữa.

Tô Du đối diện với ánh mắt của Cố Trần, cậu đột nhiên cảm nhận được nội tâm của mình đang cuồng loạn không thể khống chế, cậu không khỏi hoài nghi rằng có phải bản thân mắc bệnh tim hay chứng gián đoạn gì đó không, bằng không tại sao mỗi lần cậu đối mặt với Cố Trần, nhịp tim lại đập rộn ràng như vậy?

Cậu cố đè nén sự rung động trong lòng, giả bộ điềm nhiên không có việc gì mà mở miệng: “Không sao, tôi cũng nuôi được chính mình.”

Cố Trần nhìn dáng vẻ chạy trối chết của Tô Du, anh nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay của mình.

Tại sao rõ ràng là hai người đều nói ra rồi, nhưng Tô Du vẫn trốn tránh anh?

Cố Trần muốn biết Tô Du ở Giải trí Hoa Tinh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại thế lực của anh không còn mạnh mẽ như ngày xưa, cộng thêm việc anh cũng không có lĩnh vực nào liên quan đến giới giải trí, nên cũng chỉ có thể thám thính được sự thể hiện của Tô Du trong phỏng vấn vô cùng khiến người ta thỏa mãn, thậm chí còn đi tới bước ký kết hợp đồng rồi, nhưng trong lúc ký kết, Tô Du lại đổi ý. Cụ thể tại sao lại đổi ý thì anh không biết, có lẽ người biết được cũng chỉ có Tô Du và người quản lý đó thôi.

Tô Du kinh hồn bạt vía về tới phòng của mình, sau khi bình phục tâm tình, cậu bất lực nằm ở trên giường.

Cậu vẫn cảm thấy trạng thái của bản thân bây giờ không được bình thường, bằng không thì sao vừa nhìn thấy Cố Trần thì trái tim lại đập loạn chứ.

Chuông điện thoại vang lên khiến Tô Du kinh ngạc một chút, khi ghi chú hiện lên chỉ có một dãy số, không có tên người, Tô Du tưởng rằng là điện thoại lừa gạt nên không nghe máy. Nhưng sau khi bị tắt máy, người ở đầu dây bên kia vẫn kiên nhẫn gọi lại một lần, Tô Du mới nhận ra có lẽ người gọi điện thoại là người quen.

Sau khi kết nối điện thoại, bên kia không có âm thanh rất lâu, Tô Du thấy kỳ lạ mà “Alo” một tiếng, đầu bên kia mới truyền đến tiếng hít thở nặng nề.

“Cậu không nên đến Giải trí Hoa Tinh.” Giọng nam hơi trầm thấp xuyên thấu qua loa điện thoại, truyền vào trong tai Tô Du: “Sau khi cậu thành ngôi sao, mục tiêu sẽ lớn hơn, như vậy thì toàn bộ hành động của cậu sẽ bị phóng đại vô hạn, nhưng may là cậu kịp thời nghĩ thông, không ký kết hợp đồng, bằng không thì tôi sẽ rất khó xử.”

Người kia nói xong lời này thì im lặng rất lâu, sau đó lại mở miệng nói: “Tô Du, cậu đang giận dỗi tôi sao? Hay là cậu đang cố gắng hấp dẫn sự chú ý của tôi?”

Giọng nam ở đầu bên kia điện thoại lộ ra mấy phần uy hϊếp, hơi thở âm trầm truyền vào trong tai Tô Du, khiến Tô Du không khỏi run rẩy một chút.

“Cậu đừng phá hoại kế hoạch của tôi, phải biết là bên cạnh tôi không hề thiếu người.”

“Tự mình lượng sức, tự giải quyết cho tốt.” Người đàn ông xa lạ kia để lại một câu, sau đó cúp điện thoại.

Tô Du gọi lại thì truyền đến một hồi âm thanh cúp máy.

Cậu nhìn dãy số trên màn hình điện thoại, Tô Du vẫn cảm thấy âm thanh của người đàn ông này khá quen tai, nhưng lại không thể nhớ ra được.

Cuộc điện thoại này khiến Tô Du nhớ tới mấy tin nanh đến từ số xa lạ trước đó, nội dung tin nanh là cậu làm rất tốt. Tô Du suy đoán, có lẽ người gọi điện thoại tới là người muốn hại Cố Trần, hơn nữa chủ thân xác này còn có giao dịch gì đó với người nọ.

Vừa nghĩ tới đó, Tô Du lại cảm thấy bất an một cách lạ thường, cậu cắn môi dưới, suy nghĩ kế hoạch đến mức Cố Trần gõ cửa phòng của cậu mà cũng không chú ý.