Chương 41

Lê Văn vốn cũng không kiên trì giữ suy nghĩ về thiết lập, chỉ là thấy mấy ngôi sao trong giới giải trí đều có thiết lập nên anh ta mới nhắc tới thôi, anh ta thấy Tô Du không muốn thì cũng không làm khó cậu.

Sau khi Tô Du điền thông tin xong, Lê Văn nhìn thử, sau đó ánh mắt dừng lại ở một cái cột, tay anh ta run lên, sau đó bắt đầu lắp bắp: “Cậu cậu cậu...”

Sau khi nói chữ “Cậu” hồi lâu, anh ta cuối cùng cũng có thể nói được một câu đầy đủ.

“Cậu kết hôn rồi? Cậu mới 22 tuổi thôi mà! Cậu kết hôn rồi? Cậu có biết là ở trong giới giải trí, nếu đã kết hôn thì không thể nổi tiếng không?”

Lê Văn vừa dứt lời, lại thấy Tô Du dù đứng trước anh ta và ban giám khảo cũng không hề xấu hổ đến mức đỏ mặt, mà lúc này lại đỏ cả vành tai.

Tô Du đỏ tai, sau đó tránh đi ánh mắt của Lê Văn, cậu nghĩ lại, vừa rồi khi đến cột “tình trạng hôn nhân”, cậu viết mấy chữ “Đã kết hôn”, khuôn mặt của Cố Trần lại xuất hiện.

Hình như gần đây cậu quá chú ý tới Cố Trần, vừa rồi khi nghĩ tới Cố Trần, trong lòng cậu vẫn còn cuồng loạn, càng nghĩ thì khuôn mặt đều không khống chế được mà đỏ lên.

Tô Du yên lặng không nói gì, trước mặt đều là giọng nói của Lê Văn: “Không được, cậu không thể viết là đã kết hôn, cậu còn chưa debut đã trực tiếp mất đi fan bạn gái, điều này ảnh hưởng rất lớn đến độ nổi tiếng.”

Lê Văn lạnh nhạt đưa tờ giấy cho Tô Du: “Sửa lại, viết lại là chưa lập gia đình, hơn nữa, về sau mặc kệ gặp phải tình huống gì, kể cả khi truyền thông hỏi, cậu nhất định phải nói là chưa lập gia đình, cũng không hề yêu đường, đây là vì muốn tốt cho cậu, cũng là tốt cho nửa kia của cậu.”

Tô Du không hề đưa tay nhận lấy tờ giấy mà Lê Văn đưa, cậu mở miệng hỏi: “Tại sao không thể viết?”

“Về ảnh hưởng đối với cậu, tôi vừa mới nói rồi, như vậy sẽ làm mất đi một bộ phận fan. Khi làm một thần tượng, mặc kệ là ca sĩ hay diễn viên, điều quan trọng nhất luôn là độ nổi tiếng, đặc biệt là trong giới giải trí nâng cao đạp thấp như thế này, chỉ cần cậu được yêu mến, cậu sẽ có thể bước lên cao.”

“Còn về việc tại sao lại là tốt cho nửa kia của cậu, lúc tôi thấy cậu, tôi đã tính toán được tiềm lực trong tương lai của cậu. Cậu có rất nhiều khả năng nổi tiếng, mà sau khi nổi tiếng, gia thế của cậu, bạn bè của cậu sẽ bị đào ra không còn một mảnh. Mà trong những nhân vật này, thứ mà fan cảm thấy hứng thú nhất chính là tình yêu, nếu chưa lập gia đình thì sẽ đào ra bạn gái của cậu, nếu đã kết hôn thì sẽ đào ra vợ của cậu. Cậu cũng không muốn vợ của cậu không có được thời gian sống yên ổn, ngay cả khi đi đường cũng phải lo lắng bị người ta chụp ảnh chứ?”

Tô Du im lặng, cậu nghĩ đến trạng thái bây giờ của Cố Trần. Từ sau khi xảy ra tai nạn giao thông, Cố Trần đã tự khép kín chính mình, thậm chí còn không bước ra khỏi biệt thự nửa bước. Mặc dù Cố Trần không nói, nhưng Tô Du lại có thể cảm nhận được tâm trạng của anh. Cố Trần vốn là một người cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh, đột nhiên bị người ta dùng một cước đạp vào trong bụi bặm, từ đó dính phải sự ô uế, không thể nào đứng lên được nữa.

Một Cố Trần như vậy sao có thể nguyện ý bị phơi bày trước ống kính camera, để tất cả mọi người nhìn thấy sự đau đớn của anh chứ. Cậu không thể làm trái lương tâm mà viết mấy chữ chưa lập gia đình, càng không muốn phóng đại vết sẹo của Cố Trần, khiến Cố Trần phải lộ diện trước mặt mọi người, để người ta chế giễu.

Nếu cái giá phải trả khi cậu debut là Cố Trần phải đau xót thì không bằng không debut, chẳng qua là cậu có chút hứng thú nên mới vào cái vòng này thôi, cũng không phải là không nuôi nổi Cố Trần.

Ánh mắt của Tô Du lạnh đi vài phần.

Lê Văn nhìn Tô Du mím môi không nói chuyện, chỉ cảm thấy Tô Du đã bị mình thuyết phục, sau đó anh ta đẩy tờ giấy về phía Tô Du: “Viết lại lần nữa đi.”

Nhưng lần này, Tô Du không cầm bút trên bàn nữa, cậu đẩy tờ giấy trở về: “Xin lỗi, tôi không muốn ký hợp đồng.”

Lê Văn lập tức gấp gáp: “Sao cậu lại đột nhiên thay đổi ý định? Không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao?”

Khuôn mặt của Tô Du căng thẳng, cậu khống chế tâm trạng, mở miệng nói: “Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi, tôi cũng không muốn làm trái lương tâm mà viết những lời dối trá kia, càng không muốn lừa gạt người khác, với lại...”

Tô Du nói đến đây thì đột nhiên dừng lại một chút, dường như là nghĩ đến cái gì, vẻ mặt có phần tức giận của cậu lại dần tiêu tan, sau đó nở nụ cười có phần dịu dàng: “Nửa kia của tôi rất tốt, tôi không muốn che giấu, tôi muốn toàn bộ thế giới đều biết nửa kia của tôi là anh ấy, nhưng tôi không muốn anh ấy bị thương, cho nên tôi suy nghĩ một lát, vẫn là không ký hợp động thì hơn. Cảm ơn sự yêu thích của anh.”

Sau khi nói xong những lời này, Tô Du đứng dậy muốn rời đi, mà khi cầm tay nắm cửa, cậu dừng bước một chút, sau đó quay người nhìn về phía Lê Văn đang trợn mắt há mồm, nói: “Đúng rồi, nói lâu như vậy rồi mà hình như tôi vẫn chưa nói cụ thể với anh về nửa kia của tôi.”

Khóe miệng của Tô Du nhẹ nhàng nhếch lên: “Anh ấy là nam, tôi rất yêu anh ấy.”

Tô Du để lại câu nói kia, sau đó rời khỏi văn phòng, không quay đầu lại.