Chương 40

Tô Du đang chuẩn bị rời đi thì khựng lại, nhìn về phía người đàn ông trên ghế giám khảo: “Có chuyện gì không?”

“Hát một bài đi.” Người đàn ông đánh giá Tô Du, vô cùng hứng thú mà mở miệng, trong đáy mắt cất giấu vài phần mờ mịt mà người ta không thể nhận ra.

Tô Du nghi ngờ mà liếc nhìn người đàn ông đó một cái, dường như người đàn ông kia đã cảm nhận được sự nghi hoặc của Tô Du, đối phương nhếch môi nói: “Khuôn mặt của cậu rất đẹp, không vào giới giải trí thì quá đáng tiếc, không diễn xuất được thì xem cậu hát như thế nào đi.”

Lúc này Tô Du mới hiểu được tâm tư của người này, nhưng từ trước đến nay, cậu chưa từng tiếp xúc với việc ca hát, cho dù là ở thế giới hiện thực đi karaoke với bạn bè thì cũng chỉ hát một câu, bây giờ đột nhiên bảo cậu hát, nói không căng thẳng thì là giả.

Khi Tô Du đang chuẩn bị tâm lý, người đàn ông đeo kính ngồi trên ghế giám khảo chống đầu nhìn Tô Du trước mắt, không nhanh không chậm mở miệng: “Cậu đang căng thẳng à? Không sao, cậu có kém thế nào, cũng đâu thể kém hơn khả năng diễn xuất của cậu chứ?”

Tô Du: ...

Cảm ơn, không hề được an ủi.

Mặc dù trong lòng Tô Du đang mắng người đàn ông ác miệng này, nhưng không thể không phủ nhận, câu nói này lại mơ hồ khiến Tô Du an tâm.

Đúng vậy, có kém thì cũng đâu thể kém hơn khả năng diễn xuất của cậu chứ? Cùng lắm thì mất mặt thêm một chút thôi, có cái gì đáng sợ chứ.

Tô Du đã tìm được chút lòng tin từ lời an ủi này, cậu đứng trước mặt mọi người, anhg giọng một chút, bắt đầu hát một ca khúc mà cậu quen thuộc nhất.

Bài hát kết thúc, Tô Du ngẩng đầu nhìn ban giám khảo trước mặt, cậu căng thẳng mím môi chờ lời tuyên án cuối cùng, nhưng thật lâu sau, những giám khảo cay nghiệt kia vẫn không nói gì, trong đó bao gồm người độc miệng nhất là Quý Yến Lễ. Cậu ta giật mình nhìn Tô Du, dường như là lần nữa quen biết người này vậy, mà vẻ âm trầm của Quý Yến Lễ đã bị cất giấu đi, mọi người đều không thể nhìn rõ lắm.

Tiếng vỗ tay phá vỡ sự im lặng trong phòng, Tô Du ngẩng đầu nhìn người đàn ông đeo kính đang vỗ tay, đôi môi mỏng của người nọ nhẹ nhàng nhếch lên: “Quả nhiên là tôi không nhìn nhầm, giới giải trí vẫn chưa vứt bỏ cậu.”

Tô Du sửng sốt một chút, cậu đoán ra được, hình như giọng hát của bản thân đã qua vòng phỏng vấn này rồi.

Khi ý thức được việc này, bản thân Tô Du cũng kinh ngạc. Không phải chứ? Cuống họng chỉ được huấn luyện qua phòng karaoke này mà cũng có thể lọt vào mắt của người ta sao?

“Giọng ca của cậu vô cùng đơn thuần.” Người đàn ông với mái tóc hoa râm ngồi trên ghế giám khảo mở miệng nói: “Không có bất cứ kỹ xảo nào, nhưng sự thuần khiết này là cái mà rất nhiều ca sĩ đều không có.”

Một người đàn ông tóc dài ở bên cạnh cũng nhẹ nhàng gật đầu: “Lão Lý nói không sai, mặc dù không trải qua sự luyện tập có hệ thống, nhưng giọng ca của cậu ấy lại có sức mạnh chinh phục, giọng ca ấy như đang nói chuyện với người đối diện vậy.”

“Cậu ấy giống như một tờ giấy trắng vậy.” Người phụ nữ ăn mặc thời thượng ngồi ở rìa bên phải chống cằm nhìn Tô Du ở trước mặt, đôi môi đỏ nhẹ nhàng nhếch lên: “Giọng hát của cậu ấy vô cùng đơn thuần, không có kỹ thuật, lại dễ dàng khiến cho chúng ta nhiễm một phần tâm trạng của cậu ấy.”

“Ở lại đi.” Người đàn ông đeo kính ngồi ở giữa hơi ngẩng đầu nhìn Tô Du.

Khóe miệng của Lê Văn ở một bên hơi nhếch lên, anh ta biết mắn nhìn của bản thân tuyệt đối không sai mà.

Quý Yến Lễ ở bên cạnh Lê Văn thấy khóe miệng của Lê Văn nhếch lên, ánh mắt cậu ta nhìn Tô Du đều là vẻ oán hận.

Nhưng nói là oán hận thì cũng không tính là chính xác, vì trong sự oán hận đó cất giấu sự ghen tỵ rất sâu, đó là tình cảm mà Quý Yến Lễ che giấu ở tầng sâu nhất, là loại tình cảm cấm kỵ không thể cho người khác biết.

Tô Du bị Lê Văn kéo ra ngoài, bởi vì lúc trước tới quá gấp, cho nên còn chưa có thời gian điền thông tin.

Lúc này, Tô Du đang cẩn thận điền thông tin của bản thân, bên cạnh là Lê Văn đang lải nhải.

“Tôi thực sự không ngờ giọng hát của cậu lại êm tai như thế, nói thật, khi nhìn thấy cậu diễn xuất, lúc đó trong lòng tôi nghĩ thôi rồi, thậm chí còn đang suy xét xem làm thế nào để tìm được một người khác ở bên ngoài.”

Tô Du nghe Lê Văn lải nhải, khóe miệng cũng hơi nhếch lên, cậu không nhận ra giọng ca của bản thân ổn ra sao, nhưng những người nghe được đều ca ngợi cậu.

“Đúng rồi, điều kiện gia đình của cậu thế nào? Nếu điều kiện không tốt, đến lúc đó có thể vô tình cố ý để lộ ra với fan, như vậy sẽ có thể tạo thành thiết lập đóa hoa trắng ngây thơ nghèo khó rồi.” Lê Văn lại mở miệng nói.

Tô Du im lặng một chút, trong khoảnh khắc đó, cậu suy nghĩ rất nhiều. Trong thẻ của cậu có mấy chục nghìn tệ tiền tiêu vặt, trong gara của nhà họ Tô có một kho xe sang, còn có công ty Giải trí Chu thị của mẹ cậu nữa. Khóe miệng của cậu nhếch lên: “Vẫn khá tốt...”

“Khá tốt là tốt cỡ nào?”

Tô Du cũng không thể nói “Ba tôi là Tổng Giám đốc của Tập đoàn Tô thị, mẹ tôi là cổ đông lớn của Giải trí Chu thị, chồng tôi là người của nhà họ Cố” được, nếu nói ra, Lê Văn hoặc là ném cậu vào bệnh viện tâm thần, hoặc là cười ngất trong văn phòng rồi kể truyện cười này cho mọi người nghe.

Tô Du dừng bút: “Là gia đình bậc trung bình thường thôi.”

“Bậc trung bình thường à, vậy vẫn có thể dùng thiết lập đóa hoa nghèo khó, chỉ cần không có ai phát hiện thôi.” Lê Văn lẩm bẩm, hiển nhiên là vẫn chưa từ bỏ thiết lập này.

“Tôi đề nghị đừng cho tôi đi theo thiết lập rối loạn gì đó.” Tô Du kịp thời ngăn cản suy nghĩ viển vông này của Lê Văn.

Giới kinh doanh ít nhiều gì cũng có tiếp xúc với giới giải trí, nếu Lê Văn thực sự để cậu đi theo thiết lập “Cải trắng héo úa giữa ruộng, mới hai ba tuổi đã mất mẹ” thì bọn họ sẽ hoài nghi có phải Tô thị bên ngoài mạnh mẽ, bên trong trống rỗng hay không, hoặc là Tô Du sau khi gả cho Cố Trần thì phát điên rồi.