Chương 39

Giải trí Chu thị có thể nói là đã chiếm được hơn phân nửa giang sơn trong giới giải trí, nghệ sĩ dưới trướng cũng không có ít ảnh đế ảnh hậu, đã trở thành một ngọn núi lớn trong giới giải trí, địa vị bá chủ không thể nào rung chuyển.

Mà vị bá chủ này lại có quan hệ không tầm thường với Tô Du, không quá khiêm tốn mà nói, đây chính là sản nghiệp của mẹ cậu, Chu Sơ Dao, mà cũng chính vì vậy nên Tô Du mới trực tiếp mở miệng nói với Chu Sơ Dao rằng mình muốn thử vào giới giải trí.

Nếu cậu không mở miệng trước thì sao mà được? Với tính tình của Chu Sơ Dao, bà sẽ trực tiếp đưa toàn bộ tài nguyên trong Giải trí Chu thị cho cậu, rồi fan của các ảnh đế ảnh hậu sẽ dùng nước bọt mà dìm cậu chết đuối mất.

Sau khi Tô Du sắp xếp lại lòng mình thì đi vào cửa chính của Giải trí Hoa Tinh, Lê Văn đang ở chỗ lễ tân chờ Tô Du, nhìn thấy Tô Du thì ánh mắt của anh ta sáng lên: “Cuối cùng cậu cũng tới rồi, tôi còn tưởng cậu muốn bỏ chạy đấy.”

“Tại sao lại nói như vậy?” Tô Du thấy kỳ quái, hỏi.

“Chỉ là cảm giác thôi.” Lê Văn nhìn thoáng qua Tô Du: “Đi nhanh lên, bây giờ đang là lúc phỏng vấn, cậu tới đúng lúc rồi đấy.”

Tô Du cứ như thế bị Lê Văn kéo tới phòng phỏng vấn, lúc này cửa mở ra, có người vừa ngẩng đầu nhìn thấy Tô Du thì sửng sốt một chút, sau khi đánh giá từ trên xuống dưới Tô Du thì người đó cười đầy thâm sau, rồi quay đầu nhìn về phía Lê Văn: “Ánh mắt của anh Văn không tệ đấy, đây chắc chắn là kiểu mà ban giám khảo thích.”

Lê Văn nhìn thoáng qua người tới, nhàn nhạt mở miệng: “Tất cả vẫn là ẩn số.”

Quý Yến Lễ tiến lên một bước tới gần Lê Văn, chỉ thấy người này nhíu lông mày, cười hững hờ: “Ánh mắt của anh Văn vẫn luôn rất tốt, lúc trước không phải cũng là nhìn trúng tôi như thế này sao?”

Lê Văn lùi lại một bước, lạnh lùng trả lời: “Nếu như vậy thì cậu nên cảm ơn tôi đã dìu dắt cậu.”

“Tôi cảm ơn mà, nhưng tôi thấy hình như anh không quá thích.” Đôi môi mỏng của Quý Yến Lễ hơi cong lên, có lẽ là vì có một cặp mắt hoa đào nên khi nhìn ai cũng có thêm vài phần thâm tình.

“Quý Yến Lễ, lời cảm ơn tôi muốn là biết báo đáp, chứ không phải là đối nghịch với tôi ở khắp nơi như cậu.” Lê Văn dẫn Tô Du đi qua Quý Yến Lễ, vứt lại một câu như vậy với Quý Yến Lễ.

Sau khi nghe được tên của người kia, Tô Du mới hiểu được tại sao người này lại mang đến cho cậu cảm giác quen thuộc đến thế. Năm đầu tiên debut, Quý Yến Lễ đã nhận được giải Người mới xuất sắc nhất, năm 24 tuổi nhận được giải Ảnh đế, trực tiếp trở thành người đàn ông phá kỷ lục của giới giải trí, là một sự tồn tại giống như huyền thoại trong giới giải trí vậy. Vào lúc Quý Yến Lễ giành được giải Ảnh đế vào năm 24 tuổi, tất cả mọi người đều cho rằng cậu ta sẽ dựa vào đà đó mà tiến thêm một bước, nhưng không ngờ rằng cậu ta lại chấm dứt hợp đồng với công ty chủ quản cũ là Giải trí Hoa Tinh, sau đó thành lập phòng làm việc riêng, đồng thời mua lại một phần cổ phần của Giải trí Hoa Tinh, đã trở thành cổ đông của Giải trí Hoa Tinh.

Tô Du đủ thông minh để có thể nhìn ra sóng ngầm cuồn cuộn giữa Lê Văn và Quý Yến Lễ, nhưng cậu cũng không phải người nhiều chuyện.

Lê Văn nhìn dáng vẻ yên tĩnh của Tô Du thì rất yêu thích mà nhẹ nhàng gật đầu, trong giới giải trí, yếu tố cần có nhất chính là quản được cái miệng, mà rõ ràng là Tô Du phù hợp với điều kiện này.

“Sau này cậu nhìn thấy cậu ta thì cứ lịch sự chào hỏi là được, đừng tiếp xúc quá nhiều.” Lê Văn nói.

Mặc dù không chỉ mặt gọi tên, nhưng Tô Du vẫn hiểu Lê Văn đang nói về Quý Yến Lễ mà họ vừa chạm mặt.

Tô Du nhẹ nhàng gật đầu như đã hiểu rõ, không hỏi gì thêm.

Nhìn biểu hiện của Tô Du, trong mắt Lê Văn tràn đầy vẻ tán dương, anh ta có một dự cảm, nếu Tô Du vào giới giải trí, đường phát triển của cậu nhất định sẽ rất xán lạn, thậm chí còn có thể vượt qua Quý Yến Lễ.

Lê Văn rất có tự tin với mắt nhìn của bản thân, anh ta có thể dìu dắt một Quý Yến Lễ thì sẽ có được Quý Yến Lễ thứ hai, nhưng sự tự tin của Lê Văn lại lập tức sụp đổ khi nhìn thấy kỹ năng diễn xuất của Tô Du.

Anh ta ngồi trên ghế giám khảo nhìn kỹ năng diễn sứt sẹo và lời thoại cứng đờ của Tô Du, thể hiện vẻ trợn mắt há mồm đến mức cực hạn chưa bao giờ có.

Mẹ nó, sao trên thế giới này lại có người đẹp mắt đến thế, mà kỹ năng diễn xuất lại như cứt chó vậy?

Không, nói là cứt chó thì cứt chó cũng sẽ bị cảm thấy bị coi thường.

Quả nhiên là Thượng Đế rất công bằng, sau khi mở một cánh cửa cho Tô Du, liền trực tiếp phong ấn rất chặt cửa sổ của cậu.

Quý Yến Lễ khoan thai tới chậm đang ôm tay nhìn Tô Du, sau đó cười khẽ một tiếng, tiếng cười đó mang theo sự châm chọc không chút che giấu, sau đó cậu ta quay đầu nhìn về phía Lê Văn.

“Anh Văn, hình như cậu ta chỉ là bình hoa thôi đó? Làm sao bây giờ đây?” Giọng điệu của Quý Yến Lễ mang theo vài phần trêu tức và nghiền ngẫm, cậu ta nhìn Lê Văn đã cứng đờ, sau đó cậu ta không chút dấu vết mà xích lại gần Lê Văn, dùng âm thanh mà chỉ có hai người nghe được để nói: “Nếu anh Văn cầu xin tôi, tôi có thể suy xét đến việc nói chuyện với các cổ đông khác, dù sao Hoa Tinh cũng không thiếu tiền để bày thêm một bình hoa.”

Lê Văn nghiêng đầu né tránh Quý Yến Lễ, lạnh lùng mở miệng: “Tôi chỉ cho cậu ấy một cơ hội thôi, có thể vượt qua hay không đều dựa vào chính mình.”

Quý Yến Lễ nghe Lê Vân nói thì khẽ hừ một tiếng, ánh mắt nhìn Tô Du đầy châm chọc.

Kỹ năng diễn xuất của Tô Du kém đến mức không thể hình dung, khi cậu diễn, dường như cái gì cũng bị cậu treo trên mặt, nét mặt cứng đờ, lời thoại sứt sẹo, toàn thân đều đang nói với ban giám khảo trước mặt là cậu đang diễn trò.

Ban giám khảo nhìn dáng vẻ của Tô Du thì bất đắc dĩ lắc đầu, đáng tiếc, nhìn đẹp mắt như vậy, nhưng kỹ năng diễn xuất quá rối loạn.

Khi bán giám khảo định cho Tô Du rời đi, một người đeo kính mặc vest đen trên ghế giám khảo nhếch khóe miệng lên, chỉ nghe người nọ nói: “Mọi người chờ một chút.”