Nhưng sự không vui của anh không phải là nhắm vào Tô Du, mà là chính mình.
Hiện tại anh không có khả năng gì, thậm chí dù biết rõ Tô Du phải xông xáo ở bên ngoài, anh cũng không thể chắn gió cho Tô Du, chỉ có thể bất lực nói “Thất bại thì quay về”.
Nếu là trước kia...
Cố Trần nắm chặt tay vịn xe lăn, mãi đến khi miếng da bọc đã bọc luôn cả ngón tay của Cố Trần, anh cũng không hề hay biết.
Thang máy “Đinh” một tiếng, Cố Trần mở mắt, đôi mắt màu nâu nhạt lộ ra mấy phần yếu ớt khiến anh phải hoảng hốt che giấu, nhưng phía dưới sự yếu ớt này lại là vẻ quyết tâm.
Anh muốn thử tiếp nhận sự không hoàn mỹ của chính mình, anh muốn bước ra...
Từ sau khi gặp phải chuyện này, anh một mực lâm vào sự sa sút tinh thần. Cố Trần biết tính cách của bản thân, cảnh ngộ khi còn nhỏ đã khiến anh có chủ nghĩa hoàn mỹ cực đoan đến mức biếи ŧɦái, anh không thể chịu đựng việc cuộc đời của bản thân không hoàn mỹ, anh sẽ tìm cách khiến thứ không hoàn mỹ đó bị trừ khử, huống chi còn là kiểu thiếu hụt trên thân thể như thế này.
Cho nên sau khi tỉnh lại, anh phát hiện bản thân bị liệt thì đã tự giam mình trong phòng không ăn không uống ba ngày, sau đó anh ngất xỉu trên đất, là quản gia cạy cửa đưa anh đến bệnh viện, khó khăn lắm mới cứu được. Nhưng anh vừa mở mắt lại nhìn thấy Tô Du, lúc này anh mới biết trong lúc anh hôn mê, đứa em trai “bản lĩnh” của anh không biết đã dùng biện pháp gì mà biến Tô Du thành vị hôn thê của anh.
Trong lúc đó, anh không thể chấp nhận sự thật này, tin tức này đột nhiên đánh đến khiến người vốn đã suy yếu như anh phải té xỉu trên giường bệnh.
Khi gặp lại Tô Du lần nữa là ở trong biệt thự của anh, anh lạnh nhạt nhìn Tô Du kéo hành lý ở dưới tầng nhìn căn biệt thự của anh, khi đó trong lòng anh tràn đầy oán hận, trong đầu đang nghĩ phải làm thế nào để diệt trừ Tô Du mà thần không biết quỷ không hay. Anh không cho phép có sự không hoàn mỹ tồn tại, đã có thì phải diệt trừ.
Nhưng khi Cố Trần đang lên kế hoạch tất cả mọi thứ, tên ngốc Tô Du đó lại cầm chăn trùm lên đùi anh, cái chân đầy tổn thương mà anh không muốn người khác chạm vào lại bị Tô Du đắp chăn lên trong lúc anh không để ý.
Trong khoảnh khắc đó, anh kinh ngạc, thậm chí còn nổi giận.
Khi đó Cố Trần còn chưa bước ra khỏi bóng tối, anh như phát điên, cảm thấy hành động của Tô Du là đang cười nhạo vết thương trên chân anh.
Nhưng đúng lúc này, Tô Du lại nói: “Thời tiết lạnh, đừng không chú ý tới sức khỏe của bản thân như thế, nếu không bảo vệ thật tốt thì rất có thể sẽ để lại mầm bệnh đấy.”
Đến bây giờ, Cố Trần vẫn còn nhớ câu nói kia, đó là lần đầu tiên sau khi anh bị liệt, có người không nói lời châm chọc chế giễu, mà lại đau lòng mà nói những lời như vậy.
Cố Trần tự nhận bản thân rất biết nhìn người, mặc dù bình thường Tô Du ngụy trang rất tốt, nhưng Cố Trần vẫn có thể nhìn ra thực chất Tô Du là một cậu ấm ăn chơi, giống y hệt những tên xấu tính khiến người ta buồn nôn kia.
Anh cho rằng những lời quan tâm này của Tô Du chỉ là giả bộ, nhưng khi anh ngẩng đầu nhìn vào mắt Tô Du, con ngươi đó lại vô cùng thuần khiết, anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của bản thân và sự đau lòng trong mắt Tô Du, trong khoảnh khắc này, Cố Trần phát hiện bản thân đột nhiên không nhìn thấu được Tô Du.
Có lẽ là cái chăn trên đùi quá ấm, có lẽ là ánh mắt quan tâm của Tô Du khiến anh hoảng hốt, Cố Trần nhắc nhở bản thân không thể tùy tiện rơi vào cạm bẫy dịu dàng này, cho nên anh mới ném cái chăn hình vịt trả lại Tô Du, cứng nhắc nói: “Thu hồi con vịt xấu xí của cậu đi, giống như đứa trẻ con vậy.”
Nhưng Cố Trần hiểu rõ, chính con vịt xấu xí này đã không một tiếng động mà ủ ấm trái tim lạnh băng lâu năm của anh trong đêm giá lạnh này.
Anh vẫn cảm thấy Tô Du tới gần anh là có mục đích, anh cũng vui vẻ mà chơi với trẻ con, nhưng cho tới bây giờ lại phát hiện bản thân không thể bước ra được. Tô Du dùng sự dịu dàng gieo một hạt giống vào trong lòng anh, sau đó khi anh không chú ý, hạt giống đó đã nảy mầm, khiến anh như đang uống rượu độc để giải khát, dù biết là độc nhưng vẫn say mê tận hưởng.
Cố Trần cảm thấy bản thân phát điên rồi, bằng không thì sao lại biết rõ là sai lầm nhưng vẫn trầm mê trong đó chứ.
Tô Du suy nghĩ thật lâu, vẫn quyết định đi thử một lần, dù sao thì ở trong nhà làm một con sâu gạo cũng quá mất giá trị cuộc sống, cũng tiện cho cậu tìm được việc để làm.
Khi Tô Du gọi điện thoại cho Lê Văn nói là mình sẽ đến, Lê Văn ở đầu bên kia điện thoại rất bình tĩnh: “Tôi biết là cậu sẽ đồng ý mà.”
Mặc dù Tô Du cảm thấy kỳ lạ tại sao Lê Văn lại chắc chắn như thế, nhưng vẫn không mở miệng hỏi ra sự nghi ngờ của mình.
Tô Du đi tới địa chỉ Lê Văn gửi cho cậu, cậu nhìn tòa cao ốc trước mắt, trước khi tới, cậu đã tìm hiểu về công ty Giải trí Hoa Tinh này, công ty này có quy mô rất lớn, có thể nói là thực sự có tiền đồ phát triển trong giới giải trí, tài nguyên cũng cực kỳ tốt. Nhưng tại sao không thể tự xưng là công ty đứng đầu giới giải trí, chủ yếu là vì đứng trước Giải trí Hoa Tinh còn có một ngọn núi lớn... Giải trí Chu thị.